THANH ÂM VÀ MÀU SẮC

Không chỉ là thanh âm của tiếng ve
Không chỉ là sắc màu của hoa phượng
Mùa hạ
Mùa của tiếng lòng vang ngân cùng đất trời rào rạt
Mùa của màu trái tim hòa với sắc hoa đời .

Divider

Nhớ ông

HƯƠNG LÚA (?)
Con về vọc nước cầu ao
Nhớ ông chừ ở phương nào hút xa
Chuồn chuồn cõng nắng bay qua
Tưởng lui cui trước hiên nhà dáng ông.

Ốm

ANH NHI (Quận 1)
Nằm một chỗ, lòng cứ thầm ao ước - Giá bữa nay "ai đó" đến thăm mình. Dùgặp nhau chỉ để làm thinh, hoặc giảng một tràng "moran" cũng tốt !
Nhưng hè rồi, điều ấy làm sao có ? Nắng hạ vàng tan mất nỗi ước ao . Ngày đi học giận mình... chẳng "làm sao", để bây giờ thấp thỏm... Liệu "ai đó" biết "ai đây" đang ốm ?...

Lối xưa

BỤI (Trà Vinh)
Gửi ĐT-R
Lối xưa nao bước chân người
Về qua bỡ ngỡ, phượng rơi ngập đường
Chút tình vụng dại còn vương
Tìm màu áo cũ - sân trường hắt hiu .

Có ta như ai !

TRỊNH VÕ TRUNG NGHĨA
(12A14 PTTH Hùng Vương)
Ai từng lãng mạn
Ai từng trải lòng
Trên trang giấy trắng...

Ai từng gởi thơ
Và từng... thất vọng
Khi tờ Mực Tím
Không có tên mình !

Xụ mặt làm thinh
Ai tìm đồng cảm
Có ai như ta ?!
Đây nè ...
Có ta như ai !

Màu hạ

NGUYỄN ĐÌNH THI (Cần Thơ)
Trên nhành dâu tiếng họa mi lanh lảnh.
Mặt trời trưa lơ lửng ấm hàng cây .
Chùm quả xanh như muốn vàng trước nắng.
Chiều qua đây mưa giăng trắng con đường.
Cây ngọc lan khoe sắc, khoe hương.
Dưới cỏ khô dế mèn thiêm thiếp ngủ .
Chùm phượng vĩ giữa mùa thưa sắc đỏ .
Con ve sầu hát khúc "mùa hè xanh...".

Mong thư

TẠ MINH CHÂU
(Hộp thư lưu trữ Bưu Điện Tịnh Biên - huyện Tịnh Biên - An Giang)
Lá thư đã gởi đi rồi
Mà sao chẳng nhận được lời hồi âm
Rằng người còn nhớ hay không
Ngày xưa phượng thắm hương thầm trao tay ?

Gửi mây

SUỐI XANH (CP - An Giang)
Tặng Anh Hoàng
Mây có bay về phương ấy không
Bay ngang cửa sổ ngó vô phòng
Nếu mà "người ấy" đang ngồi học
Hãy nhắn dùm tôi - chúc thành công.

Cỏ dại

CHÂU MINH ĐẠT
(10 Văn PTTH Lương Văn Chánh - Tuy Hòa Phú Yên)
"Hồn anh như hoa cỏ may
Một chiều cả gió bám đầy áo em"

Câu thơ một thuở êm đềm
Chiều nay ngơ ngẩn trên miền tinh khôi .
Hoàng hôn...
Người khuất bóng rồi
Hoàng hôn...
Cỏ dại đứng ngồi dưới sương.

Thanh âm của hạ

TRIỀU SINH
Tiếng reo cười của những đứa trẻ trong công viên
Như bầy chim giữa vườn xanh vỗ cánh
Ánh mắt trẻ thơ lung linh như giọt nắng
Đôi môi xinh như hoa mùa hạ dịu hiền.

Hãy di nhẹ qua những ngõ phố bình yên
Bạn sẽ nghe mùa hạ về mát trong từng buổi sáng
Hãy chạy qua quảng trường, những sân ga, ra bến cảng
Sẽ nghe tiếng còi tàu hú lên trời mùa hạ mênh mông.

Có buổi chiều thành phố đổ cơn giông
Mây từ đâu bỗng kéo về ồn ào lắm
Cả không trung dậy lên trong tiếng sấm
Rồi mây vỡ ra thành màn mưa trút xuống rạt rào .

Mùa hạ gọi đầy những âm thanh biết bao
Của bầu trời chan hòa cùng mặt đất
Nhưng bạn ơi âm thanh vang động nhất
Là tiếng rung tươi trẻ trái tim mình.

Sinh Nhật Hồng

NGUYỄN THANH VŨ
(Bút nhóm Áo trắng - Bến Tre)
Mừng em tròn tuổi mười bảy
Ngọn cỏ đâu còn nhỏ nhoi
Sáng nay tiếng chim bật dậy
Ước mơ đã thấy đâm chồi

Em xòe bàn tay ra đón
Má hồng giọt nắng thủy tinh
Ờ, sao cứ gọi tên mình
Người ta bây giờ đã lớn !

Ra phố em cài chiếc nơ
Lạ chưa ! Chú bướm lạc đường
Tưởng là hoa vàng chớm nở
Ai ngờ em thả trầm hương.

Trọn Vẹn ?

NGUYỄN TRẦN HỒNG DIỄM
Áo trắng chiều qua qua phố
Đánh rơi cái lúm đồng tiền
Có người con trai đầu ngõ
Nhặt được để làm của riêng

Chiều nay áo trắng lại đi
Lại đánh rơi bao tiếng guốc
Người con trai còn hồ nghi
Tưởng gót tiên, không thấy được

Hè về phượng nở kiêu sa
Người con gái vẫn vô tình
Đánh rơi một điều thứ ba
Đó là nỗi nhớ không tên

Ngẩn ngơ trên đường phố vắng
Cỏ biếc nâng cánh phượng hồng
Người con trai vẫn thầm lặng
Điều thứ tư có đến không ?

Không Đề

ME HỒNG (Thủ Đức)
(Thân tặng tác giả "Chiếc xe đạp cũ rích" - MT 114)
Dẫu chiếc xe đạp ngày xưa giờ cũ rích
(Đã hai thế hệ rồi còn đâu !)
Nhưng anh vẫn giữ được, về sau
Làm chân đi trên những nẻo đường lộng gió

Chiều nay, có người con gái nhỏ
Lội bộ về khi buổi học tan
Và mơ màng... một chiếc xe như anh
hay có người ... đèo đến lớp .

Ngày xưa, có người con gái được đèo qua dốc nắng
Hình ảnh ấy sáng đẹp vô ngần
Thì nay sao lại không có người thầm lặng
Để anh đèo qua những phố quen thân ?!
Hỗn độn cuộc sống, ta đi đã mỏi chân
Mà chưa tìm ra được những người giản dị
Nhưng nếu, anh ơi, tìm cho kỹ
Thì thiếu gì những - bông - hoa - lạc - giữa - rừng - đao .
1-4-94

Cô Bé ... Nũng Nịu

TỐ MAI (PTTH Trần Khai Nguyên - TP. Hồ Chí Minh)
(Gởi tác giả "Vờ ..." - MT 112)
Mười bảy tuổi ... chưa hẳn là ... lớn lắm
Nụ cựa mình... cựa mãi ... chẳng chịu ra ...
Điểm phấn son chọc "người ta" nhìn ngắm
Nụ còn xanh mà "chấm phá" thành... hoa

"Các hạ" à ! Nhỏ đừng nên... quá điệu
"Các hạ" cười duyên, ta nổi hứng... làm thơ
Môi cong lên, ta nhìn nghe muốn xỉu
Mắt đong đưa ... ru lòng ta đến... ngẩn ngơ

Ừ ! "Các hạ" cứ ngẩng đầu ... cất bước
Mặc "người ta" muốn lên mặt làm... huynh
Ta đứng nhìn theo gót son... tấm tắc :
"Mới ngày nào còn... be bé xinh xinh"

Mới ngày nào còn be bé xinh xinh
Mà bây giờ đã ... một trang... nữ hiệp
Gặp sư huynh tim vẫn còn... loạn nhịp
Vẫn... bấm lòng giữ một vẻ ... dửng dưng

Bởi ... chết rét nên "các hạ" vẫn... được cưng
Khi ánh mắt dỗi hờn như ... viên kẹo
Làm nữ hiệp hay làm... cô bé nũng nịu
Được cưng chìu và được gọi bằng... tên.

Và Tôi Cũng Sẽ ...

NGUYỆT - DŨNG
Ai cũng bảo mùa hè nắng cháy
những sân trường ghế đá vắng không
những lối mòn hoa phượng bờ sông
những nón lá thắt quai lụa đỏ

ai cũng bảo mùa hè đọng gió
dưới tàn me góc phố êm đềm
hay giữa trưa thơm lựng hồ sen
con diều giấy bay theo tưởn g tượng

ai cũng bảo mùa hè lý tưởng
vòng bánh xe đạp suốt trăm ngày
chiếc ba lô hết nặng gió mây
lại đầy ắp dã tràng của biển

ai cũng bảo mùa hè đưa tiễn
mỗi sân ga ướt một sao hôm
mỗi phong thư gói kín chút buồn
mỗi hò hẹn nhớ vầng trăng khuyết

ai cũng bảo mùa hè thấm mệt
bước chân son lăn lội, phiêu lưu
giọt mồ hôi mặn chát môi cười
cùng bè bạn quay về nhóm bếp

ai cũng bảo ... Và tôi cũng sẽ
chép hết vào lưu bút bạn bè
lời học sinh xanh mướt tiếng ve
đang náo nức chia tay hoa phượng...
Hè 1994

Trời Thành Phố Đầy Sao

BÙI THANH TUẤN
Đêm ký túc giấu mình trong cái đói
Ta đưa tay xoa nhẹ nhúm da cừu
Trời thành phố ngoài kia yên ả lắm
Đêm hồn nhiên nhìn ta ưu tư

Vắng tiếng cười cái ngủ lẻn đi chơi
Thôi mặc kệ sách đèn đang chực khóc
Bao tử rỗng suốt một ngày hằn học
Giờ nhảy tan-go cùng tiếng thở dài ...

Bó gối ngồi thừ tính chuyện ngày mai
Thư "viện trợ" cả tháng rồi im bặt
Bếp điện nhàn thân, nồi soong lạnh ngắt
Được tin người yêu chẳng thiết ngó ngàng

Thằng bạn cùng phòng ngủ mớ nói ... ngang :
"Trả tiền tao xài tháng này kẹt quá !"
Nó ngủ mơ sao nói toàn "chuyện lạ"
Tiền mượn mấy hôm hỏi trả nỗi gì ?!

Tia nắng đầu ngày mang nỗi buồn đi
Bầy sẻ non ghé chân thềm cuộc sống
Ta - sinh viên vẫn hồn nhiên mơ mộng...

Cắm Trại Ở Biển

ME BIỂN
Gốc dương làm cọc
Cùng căng dây nào
Ơ ! Chiếc dù trắng
Bung tròn lên cao

Lũ trai nhặt củi
Hú vang một vùng
Tụi con gái nấu
Soong gì to đùng

Kia nào lớp trưởng
Đây nào hoa khôi
Kéo co xì xụp
Ngã lăn quay rồi

Những con diều giấy
Thả bay ngang trời
Bãi chiều lộng gió
Vang theo tiếng cười

Đêm nay lửa trại
Cuộc vui tưng bừng
Ánh mắt nào vậy ?
Nhìn ta sau lưng

Đêm nay mười bảy
Ta ra một mình
Ngắm trăng giữa biển
Nằm chờ bình minh.

Divider
Mục Lục | Trang Chính