MỘT CHÚT LÃNG MẠN

Sinh nhật

HỒ ĐÔNG SANH (Tuy Hòa - Phú Yên)
Sinh nhật em
Biết phải tặng gì ?
Bánh, kẹo, hoa ...
Lẫn lời chúc tụng
Dư thừa chật kín khoảng không

Tặng em những góp nhặt niềm vui
Để dành khi xa nước mắt
Đong đầy niềm thầm lặng
Thoáng vu vơ ban đầu

Không nói một câu
Vội vàng...
Tặng em ngon nến
Thắp lên...
Khi cúp đèn !

Tuổi 14

THÚY HÀ (Lớp 10A trường PTTH Vĩnh Linh huyện Vĩnh Linh - Quảng Trị)
Thấy lạ lắm khi nghe chuyện cổ tích mười bảy
Có phải vẫn những cô Tấm, nàng Tiên ?
Chị cười bảo :
Khi em bước qua trăng tròn mười sáu
Em sẽ đọc được cổ tích mười bảy ngoan hiền.

Thắp nến

LÊ VÂN
Ơ này cô bé
thắp nến đi nào
rụt rè chi nữa
dối lòng nao nao

Ơ này cô bé
tròn mấy tuổi rồi
cười vô tư thế
xao xuyến hồn tôi

Ơ này cô bé
nấp dưới vòm me
lời tôi rất khẽ
chắc gì em nghe

Không đề

NGỌC THẢO (KT1 ĐHTH)
Người đi vội vã
Đánh rơi nụ cười
Tôi về nhặt được
Trời chiều bỗng tươi .

Divider

THƠ

Mẹ mất, Bố đi chợ

Thương tặng Bố và các em
NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Giờ Bố đi chợ một mình
Không còn Mẹ, ngựa gập ghềnh đường xa
Đã lâu con mới về nhà
Ba gian trống trải như là ba gian
Đành rằng một kiếp đa mang
Mẹ mất, mình bố ngổn ngang chợ trời
Giữa hàng trăm món chào mời
Bó rau con cá... tưởng đời nhẹ sao ?

Tuổi già phận thấp trời cao
Chợ đời cứ rối cào cào bán mua
Được và mất chuyện như đùa
Gần sáu mươi tuổi được thua nỗi gì
Thế rồi cũng phải chi li
Đàn ông đi chợ ... xá gì đàn ông
Cắc ca cắc củm từng đồng
Thế rồi ngã giá như không là gì

Con về dăm bữa con đi
Tàu xe xuôi ngược, buồn gì bơ vơ
Bố ơi bạc tóc tình cờ
Ngựa già lỡ vó, bờm ngơ chợ đời ...
Đà Nẵng, Tết Bính Tý 1996

Mùa Gặt

PHAN CHÍ ANH
Không hẹn mà tôi về đúng vụ
Lúa chín vàng ươm người nô nức vào mùa
Từng gánh thóc oằn vai trai mười bảy
Mùi rạ thơm quyện tóc gái tuổi hoa

Ngọn khói đốt đồng gió nhẹ thổi loang ra
Con gái con trai gởi cái nhìn ý tứ
Trong trẻo quá bao tiếng cười thiếu nữ
Cho chàng trai vơ vẩn cất câu hò...

Và lạ kỳ - tôi cũng chợt ngẩn ngơ
Chưa hẹn cùng ai mà thấy lòng chờ đợi
Tự nhủ thầm : chân ơi đừng bối rối
Nhưng bước đi rạ lại níu dùng dằng !

Vụ gặt năm nay nắng óng ả tơ vàng
Người đi gặt vui như là đi hội
Không có áo hoa chỉ tiếng cười nóng hổi
Bừng lên bừng lên không khí ngày mùa ...
Mùa gặt quê nhà
3-1996

Chuyện tình của biển

Ngọt ngào sóng vỗ vào bờ
Ngàn năm hôn hoài môi cát
Ơ hờ biển nghe mặn chát
Cát nào có thấu biển sâu !

Mòn mỏi trắng bạc mái đầu
Ngày đêm sóng cồn trăn trở
Tình tự thuở nào mắc nợ
Bao giờ trả hết cho nhau ?

Rớt vào lòng biển niềm đau
Pha loang giọt nồng kỳ vọng
Cát ra với biển chẳng đặng
Đỏng đảnh theo sóng về bờ

Có một cô bé nãy giờ
Một mình lẻ loi cùng biển
Cảm thông chuyện tình bất diệt
Vô duyên hờn giận vu vơ

Khi không mà ghét bến bờ
Giọt biển lăn tròn trên má
Nếu cát... là cô bé hả ?
Sẽ không bao giờ thế đâu !
VƯƠNG PHƯƠNG ANH

Divider

CHÙM THƠ THÁNG NĂM

Mưa đầu

Mưa, mưa, giọt giọt mưa đầu
Hồn nhiên cây lá... chụm đầu gội mưa
Áo mưa chung, chỗ thiếu, thừa ...
Vô tư hai đứa như vừa ... đội mưa !

Lưu bút

Mở trang lưu bút... dán hình
Từng khuôn mặt cũ để mình suy tư
Viết gì cũng thấy ... hình như ...
Một mai bướm phượng bay từ đây lên
Để ai chợt nhớ, chợt quên...

Đường phượng

Đường phượng rồi qua, rồi xa ...
Áo học trò xếp lại là... thôi mơ
Ngoảnh trông đường phượng ai chờ
Mà hoa đỏ kết dải cờ.. tân khoa !
TRẦN HOÀNG VY

Divider
Mục Lục | Trang Chính