NƯỚC MẮT LẠNH

Divider

LGT : Ở MT 204, CHÚNG TA ĐÃ CÓ DỊP LÀM QUEN VỚI TRẦN KIM TRỌNG, MỘT THỢ MỘC TRẺ YÊU THÍCH CÁC HOẠT ĐỘNG XÃ HỘI VÀ GIÀU LÒNG NHÂN ÁI .TUY VẬY, TRONG "THẾ GIỚI" CỦA BÈ BẠN VÀO ĐỜI SỚM, CÓ KHÔNG ÍT NHỮNG TRƯỜNG HỢP MÀ CUỘC SỐNG TÚNG QUN ĐÃ BIẾN HỌ THÀNH KẺ "RANH MA"...

Phà Mỹ Tho buổi chiều cuối tháng Ba đông nghịt khách. Trên boong, hành khách ngồi uể oải tựa lưng vào song sắt ngắm nhìn Cồn Phụng lui dần về cõi xa . Ở đầu boong này, một nhóm khách nước ngoài đang bàn bạc gì đó . Thỉnh thoảng, họ lại nổi lên một trận cười ầm ĩ .
Cô bé bán vé số khoảng chừng 15 - 16 tuổi lim dim ngủ, chốc chốc lại liếc mắt về phía những khách nước ngoài . Chợt, cô bé ngồi phắt dậy, đi thẳng đến một anh thanh niên đeo kính cận trắng, ra vẻ thư sinh :
- Chú ơi ! Chú làm ơn mua giúp cháu xấp vé số này . Sáng đến giờ bán ế quá !
Người thanh niên vẫn ngồi im lìm. Cô bé tiếp tục nài nỉ . Lời năn nỉ mỗi lúc một thống thiết hơn. Rồi cuối cùng, cô bé òa lên khóc nức nở . Anh thanh niên "cầm lòng không đặng", đỡ xấp vé số, lật xoàn xoạt như để tìm một con... số đỏ . Bỗng anh phát hiện :
- Chao ôi ! Bây giờ là 5 giờ. Quá giờ xổ số rồi ... chú không mua đâu !
Cô bé khóc rống lên lớn tiếng hơn, kéo áo anh thanh niên một cách tuyệt vọng...
Phà tới Mỹ Tho . Hành khách lục đục kéo nhau xuống bến. Những người khách nước ngoài trên đường xuống bến, thấy cảnh khóc lóc thê thảm, đứng lại xem. Cô thông dịch viên nói lại với mấy vị khách bằng tiếng Anh :
- Cô bé này bán vé số, năn nỉ người kia mua . Ông ấy không mua . Cô bé khóc vì sợ mẹ rầy đó ! Nghe cô thông dịch nói thế, người khách nước ngoài hào phóng móc một xấp tiền trao cho cô thông dịch :
- Cho cô bé ấy đi . Tội nghiệp quá !
Anh thanh niên như được thoát nạn. Thở phào nhẹ nhõm, anh đứng dậy cảm ơn cô thông dịch. Cô bé bán vé số biến đâu mất.

*

Qua phà, tôi đạp xe chầm chậm trên con đường nhỏ trong thành phố Mỹ Tho . Buổi chiều ở đây thơ mộng làm sao . Gió từ sông thổi lên mát rượi cả khoảng không gian đang đọng nắng. Bỗng, trước mặt tôi xuất hiện cô bé bán vé số lúc nãy . Cô đang đi song đôi với một người bạn trạc tuổi . Từ sau lưng họ, tôi đạp xe gần lại để nghe xem họ nói gì với nhau mà lộ vẻ mừng rỡ đến thế.
Cô bé :
- Tội nghiệp ông "sinh viên" trên phà . Tao kéo ổng muốn... đứt nút áo !
Người bạn :
- Nếu cãi lời tao thì đã hỏng việc rồi . Cứ chọn mặt "thằng cha" nào hiền hiền là nhào vô khóc như đưa đám. Khách nước ngoài dễ... động lòng lắm !
Nghe đến đây, tôi mới vỡ lẽ ra . Câu chuyện trên phà lúc nãy chỉ là một màn đóng kịch để xin tiền. Màn này có "đạo diễn" và "diễn viên" hẳn hoi !
Cô bé móc hai tờ năm chục ngàn :
- Nè, mày lấy một trăm uống nước đi . Nhờ mày, tao trả được nợ bà chủ đại lý vé số !
*

Biết nói thế nào trước cách kiếm tiền của hai người bạn trẻ này ? Tôi chỉ tiếc một điều : sự thông minh và "lém lỉnh" của họ được sử dụng vào một mục đích quá cỏn con. Nếu các bạn ấy được học hành đến nơi đến chốn thì khả năng kia có thể làm lợi cho xã hội nhiều hơn.
TRẦN VỌNG KHỞI
(Bút nhóm "Lá Sóng", trường PTTH Lê Quý Đôn)

Divider
Mục Lục | Trang Chính