Trang Thơ Bút Nhóm

DIVIDER
MỖI CHÚNG MÌNH

Mỗi chúng mình là một dòng sông
Trôi đi mãi để một ngày hóa biển
Xênh xang giữa một ngày thu vàng nắng
Tự hỏi lòng sao sóng lại tìm sông ?

Mỗi chúng mình là một mùa hoa
Dâng hương mãi để một lần hóa mật
Không da diết hỏi người sao còn nhớ
Mấy độ rày ong bướm lại tìm hoa ?

Mỗi chúng mình là một ngày qua
Lang thang mãi để một lần biết mỏi
Quên hay nhớ tự lòng ta nhận thấy
Tự hỏi mình khi đón một ngày sang.

Mỗi chúng mình là một bài ca
Dâng xao xuyến để lặng trầm nốt nhạc
Nửa vắng xa hỏi còn thương... Dạo ấy,
Mỗi chúng mình còn đọng lại gì không ?
VIVA
Trại VMX, 31-8-96

HIÊN NHÀ TUỔI THƠ

Khi nhớ về tuổi thơ
Tôi nghĩ đến hiên nhà quê cũ
Bao ước mơ thuở xưa ấp ủ
Kỷ niệm hồng nhẹ lắm tiếng yêu thương

Đất đỏ quanh xinh xinh một mảnh vườn
Sơn ca hót và bướm vờn nhè nhẹ
Bạn bè tôi chơi trò thơ trẻ
Trốn tìm nhau, dạy học, làm vua

Hiên nhà cũ tìm đến theo mùa
Những viên bi tròn xoe lóng lánh
Những cỗ xe đua nhau lạch cạch
Tiếng cười giòn, trong vắt... Hát đêm khuya

Bao con thuyền chở lá đến phương xa
Thuyền giấy gấp sao nhẹ nhàng đến vậy
Ước mơ nay chònh chành trên sóng đẩy
Đoạn dài sông cô độc chỉ buồn thôi !

Ca dao xưa nay không thuộc hết lời
Nhớ quê cũ và hiên nhà thơ trẻ
Xa xôi nhận một vài dòng thư Mẹ
Chạnh lòng tôi về nhớ một lòng nôi .
LÊ VĂN TIẾN
Đà Lạt 1-96

NHẶT

Ta về nhặt tháng ngày qua
Trăng xanh rơi - vỡ hiên nhà liêu xiêu
Giở trang thơ nhặt câu Kiều
Thây Tố Như khóc trong chiều phân ly
Sân trường nhặt lá mùa thi
Tay gầy chợt muốn kéo ghì thời gian
Nhặt lời kinh tím hôn hoàng
Nhặt bướm phượng giữa rộn ràng nhạc ve
Mồ hôi cha thấm chân đê
Con về nhặt mảnh tình quê êm đềm...
NGUYỄN THIÊN THY

NẮNG TRONG VÒM LÁ

Nắng tinh nghịch trốn trong vòm lá
Như nghìn sao thắp sáng mặt trời
Sao tinh nghịch in trong mắt lá
Để đêm về trong khoảng sân chơi ...
ĐỖ THỊ TUYẾT HOA
(Lớp 11A1 trường PT Cấp 2, 3, Lê Minh Xuân, Bình Chánh, TP.HCM)

KHÚC HÁT DẾ VÀNG

Đồng bãi cho ta đôi cánh mềm như lá cỏ
Mùa thu đầu tiên cho chút sắc dịu vàng
Dòng suối đến bên rì rào : này dế nhỏ
Hãy uống nước này đây mi sẽ biết hát vang !

Ta ăn cỏ sương ngọt lừ hương tẩm mật
Ta mang tới bình minh điệu nhạc mỗi ngày
Ta ngắm trời bao la núi non cao ngây ngất
Rồi cứ cất lên vọng ước mê say

Ta lang thang yêu đời xanh trong cỏ
Yêu hồn nhiên câu ca yêu trong trẻo trăng rằm
Một hôm ta lạc cánh đồng vào thành phố
Xin dâng người ăn mày lời kinh nhỏ vang ngân.
QUỐC SINH

TÓC CHIỀU

Gió sương phủ xuống cuộc đời
Bây giờ mẹ đã qua thời ... ban mai
Thương con nên nỗi lo dài
Mẹ ngồi xõa xuống hai vai tóc chiều !...
PHAN CHÍN

DIVIDER

Thơ Từ Mọi Ngả Đường

MẮC NỢ

(Cảm xúc từ bài hát Mắc Nợ của Nguyễn Văn Thanh)
Lúc chưa sinh, ta đã nợ cuộc đời sự sống
Nợ mẹ cha chín tháng cưu mang.
Cất tiếng khóc vang
Của buổi đầu tiên xuất hiện một con người ...

Ta lớn lên cùng với nụ cười
Cùng lời mẹ ru "ầu ơ ..." trong giấc ngủ
Mơ thấy chim thần ăn khế ngọt quê hương
Trả lại vàng cho cánh diều mơ ước...

Ta mắc nợ những người đi trước
Những chiếc giày của chú thương binh
Đem xương máu đổi lấy hòa bình
Còn dấu ấn khắp cùng nơi trái đất

Và nợ ai những ngày tháng vui say
Để cơn mưa vô tình làm ướt áo
Vẫn vô tư, mãi miết nói tào lao
Cho tiếng cười nấp vào trong nước mát...

Với trường xưa, ta nợ thời áo trắng
Mái đầu thầy hoa nắng đẹp làm sao !
Vun nét chữ ban đầu là hạt gạo ...
Cả đời ta, sao trả hết bây giờ ?...
VÕ QUỐC BÌNH (TP.HCM)

VIẾT CHO THIÊN NGA TRẮNG

Cánh chim đã bay đi
Để Philip suốt đời là một họa sĩ xấu xí
Vẽ những loài chim lạ
Mà chẳng một ai có thể hiểu và nhận ra
Fritha ơi
Em chỉ là một cô bé mới lớn
Tâm hồn rất ngây thơ
Em đến căn nhà hoang với con chim lạc đàn bé nhỏ
Ôi ! Giá như loài chim thiên nga đẹp tuyệt vời ấy
Có thể nói lên một điều
Nhưng nó lại có một đôi cánh diệu kỳ
Để bay đi bỏ lại những điều thầm kín...
DƯƠNG NAM KINH (Thanh Hóa)

BÀ ƠI

Bà ơi, nỗi cảm niềm thương
Cháu về thăm lại mảnh vườn ngày xưa
Thiêng liêng một khoảng giậu thưa
Thời gian biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi gốc khế gốc chanh
Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào
Bàn tay bà xới bà cào
Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi

Vọng về từ cõi xa xôi
Chao ơi, bà dạy không lời ... mà sâu !

Ngùi thương cái rổ cái gàu
Ướp sương nắng thấm đất nâu đậm đà

Cháu soi giếng nước sau nhà
Như còn lưu giữ bóng bà, bà ơi !
PHÙ VĂN (Huế)

Divider
Mục Lục | Trang Chính