Một Chút Lãng Mạn

DIVIDER

Tím

MÀU CỨ TÍM HOÀI, TÍM MÃI . MÙA THU CÓ ĐI QUA, SÁCH VỞ DÙ GẤP LẠI, EM VẪN THƯƠNG MÀU TÍM, VẪN CÒN LẠI, MÀU CỦA TUỔI EM - HOA MỘNG - CỨ "THÂM THẪM TÍM NHƯ SẮC HOÀNG HÔN TRÔI"...

Mùa Thu Đi Qua

ĐỖ THỊ TUYẾT HOA
Mùa thu đi qua cuốn theo tà áo mộng.
Cây trở mình dáng đứng khẳng khiu
Mùa thu đi qua tàn lá úa tiêu điều
Sót một lá non nghiêng mình khoe sắc nắng.

Mùa thu đi qua cây trở mình thầm lặng
Cậu học trò ngơ ngẩn ngắm trời mây
Khẽ dang tay chạm chiếc lá ngỡ bàn tay
Một chút thu muộn màng nô đùa bên khung cửa .

Mùa thu đi qua, gót giày ai lần lữa ...
Mai về chốn xa ấy ... kỷ niệm rơi ...
Ơi mùa thu - mùa thu ơi !
Một bước chân qua trăm ngẩn ngơ ở lại .

Tôi ơi, nói gì đi chứ !
Sao mãi lặng thầm mong chiếc lá cuối cùng rơi ?
Ơi mùa đông - mùa đông ơi !
Đừng len hương lạnh giữ trời cuối thu !

Đi Tìm Làn Mây Tím

TRẦN THỊ ÁNH TUYẾT
(Thôn Du Nội - Mai Lâm - Đông Anh - Hà Nội)
Em vu vơ tìm hoài làn mây tím
Bàn chân trần đi giữa vạn sao xa
Nơi cuối trời sao chẳng thấy lối ra
Em đứng lặng ngắm một vì sao nhỏ ...

Em thoáng nghe lời thì thầm của gió :
"Mây tím ơi, hãy dừng lại nhé em !
Ta gọi thế vì ta chẳng biết tên
Đừng buồn nghe ... niềm vui chờ em đó !"

Gió vô tình gieo niềm bỡ ngỡ
Em đã là mây tím thật rồi sao ?
Có phải không ơi giấc chiêm bao
Người ru em bằng niềm mơ mười sáu !

Em mỉm cười, trái tim không nỡ giấu ...
Ước mơ xinh bay cùng gió với mây
Ôi cuộc đời tuyệt diệu lắm thay
Đưa em đi tìm hoài làn mây tím.

Màu Tím Dễ Thương

HOÀNG LAM (Cần Thơ)
Lá thu khô kêu lên xào xạc
Bé nô đùa, mặc gió thổi tóc bay
Bước reo vui, tự dưng dừng lại
Đăm đắm nhìn không khỏi ngất ngây ...

Khi bắt gặp cánh hoa màu tim tím
Lá lục bình, cây lục bình xanh, nâng cánh hoa âu yếm
Gió cũng đùa, e ấp cánh hoa xinh
Không thoảng hương, chỉ sắc tím lục bình

Bé say sưa, ngắm nhìn bất động...
Bỗng bé giật mình khi nghe tiếng đớp mồi của chú lóc trong mương
Bé cũng hỏng biết vì sao mà xao xuyến...
Chắc tại vì màu tím rất dễ thương.

DIVIDER

Thơ

Mai Xa Đà Nẵng

LÊ MINH QUỐC
Chỉ còn lại đêm nay nghe gà gáy vọng qua sông
Sao thấy buồn như nghe thơ cổ điển ?
Xin em cứ nhìn tôi cười lúng liếng
Rướn tay chèo theo ngọn gió đầu năm
Sông Hàn muôn đời lấp lánh tiếng chim ngân
Tôi chưa dám nhảy xuống sông giặt áo
Có phải không gian mênh mang màu huyền ảo
Nên tôi tần ngần như tỉnh như say ?
Tiếng em cười rúc rích núp sau vai
Sông lao xao nhịp chèo mạnh khỏe
Tôi nhảy tắm giữa vầng trăng vàng chóe
Uống ngụm nước sông mát rượi trong lòng
Chợt nghe tiếng gà vọng lại thong dong
Tôi xao xuyến ngày mai xa Đà Nẵng
Xin giữ lại một vầng trăng tĩnh lặng
Soi bóng đò về trên sông nước tuổi thơ .

Chiều Hồ Đầu Tiếng

TRẦN HOÀNG VY
Khói sóng chiều dâng mây mỏng manh
Lách lau gờn gợn nước hồ xanh
Nón bàng, ai đội ngày phai nắng
Vạt áo hoàng lan hay bức tranh ?

Từng tiếng guốc khua đường đá sỏi
Em hồn nhiên xuống đập rửa chân
Ca dao nhắc nhớ ai trêu chọc
Chớ rửa lông mày cá hóa thân !

Khúc khích giọng cười như tiếng nước
Nhẹ thôi con sóng vỗ vô tư
Chiều hồ Dầu Tiếng dăm thiếu nữ
Xếp giấy thả thuyền, quên lá thư ...

Tôi đọc trên hồ mặt nước xanh
Vô tình chữ tím chạy loanh quanh
Run run tay với hoa sen trắng
Về ướp mùi hương, cất để dành...
10/1996

Divider
Mục Lục | Trang Chính