Thơ

DIVIDER

ĐỢI CHIỀU

Tặng N.K.C
Cành đợi mãi chim về đâu có biết ?
Chút biếc xưa gởi lại với xuân rồi
Từng ngón run với hút chiều tịch lặng
Xanh ơ hờ mây trôi và ... mây trôi ...

Những hạt bụi âm thầm loang mặt ghế
Nhạt nắng chưa chiều mãi vọng từng chiều
Vương vất lại thoáng gì chăng hơi ấm ?
Để với hồ hoe gợn chút vàng gieo

Còn ước vọng mãi điều chi cổ tích ?
Chút xanh xưa xa lắm sắc cầu vồng
Thôi giữ lại cùng chiều nay hư ảo
Một nẻo về vẫn nối đến... mênh mông.
NGUYỄN DANH LAM

TIỄN THẰNG BẠN CÙNG QUÊ

Tao còn vài ngàn, đây mày cầm đi để dọc đường uống nước
Ai lại xa xôi thế mà chỉ vừa vặn tiền xe về
Cái thư tao gởi mẹ tao mày bọc cẩn thận nhé
Mày nhớ ghé con H. một ít chiều nào đấy, coi như mày đại diện thăm giùm tụi tao luôn.

Mày về thăm nhà thăm nắng thăm gió
Có viết quái gì đâu, cây bút nào còn mực để lại tụi tao xài
Mấy năm nữa học xong làm luật sư với giám đốc
Biết có đứa nào còn nhớ những lúc thế này không

Chiều Sài Gòn tự nhiên cũng buồn buồn lạ
Để hết cả bọn tao cùng đưa mày ra đón xe ngoài đường
Cái mặt mày trắng trẻo hiền lành dám gì trả giá
Bọn lơ xe nó hù cho thì rõ thương

Đêm xe chạy trong khuya mày nhớ sụp cửa vào
Lấy thêm áo trong xách tay ra mà mặc
Ở chung phòng tháng nào cũng chỉ có mỗi mình mày ốm
Về thăm nhà mà cảm gió thì còn vui làm sao

Mày về mấy hôm, mấy hôm trời đều lạnh
Tao vẫn học bài khuya chỗ cả bọn thường ngồi
Chỗ ngủ thường trống, giờ trống mày càng lạnh
Đêm nào tao cũng nghe còn một mùi hơi .
NHA TRANG (ĐH KHXH&NV, TP.HCM)

MẸ VÀ THƠ

Thơ con viết lên từ phía cánh đồng
Nơi có cánh cò nghiêng xuống chuyện trò với mẹ
Về đứa con xa mưa nguồn chớp bể
Không sao ngăn cơn khát nhớ quê nhà

Tóc mẹ dài búi nở thành hoa
Ngả xuống môi con hóa thành cây lúa
Ký ức chồi non không bao giờ héo úa
Khi mạch đời vẫn cứ nuôi thơ

Như ngọn đèn thức cả trong mơ
Thơ con viết mẹ chưa bao giờ có tuổi
Như trời cao như mây biếc trên đầu

Có bao giờ sống được bằng thơ đâu
Nhưng mẹ ạ những điều quý nhất
Con chẳng phải tìm nơi giấu cất
Trong tim con tất cả hóa thơ rồi !
TRẦN ĐÌNH THỌ

DIVIDER

Một Chút Lãng Mạn

KÊNH ĐÔI

ĐỖ MAI HẠ
Hai dòng kênh chảy chung một nhịp cầu . Bên cạn bên sâu đục trong theo mùa nước. Nhịp cầu cong nửa vòng bán nguyệt như thiên đường nâng dáng ước mơ .
Ta không là vầng trăng đêm nghiêng dáng mộng thơ, không là gió ngang qua hương vướng lại, không là con thuyền vờ vô tình gối bãi, không là mây thăm thẳm kênh trong.
Ta chỉ là thằng nhóc ngây ngô, vịn dáng cầu đôi vững bước con đường đi tới, vịn cốt thép - xi măng nhớ về nhịp cầu tre chênh vênh vời vợi và mơ về thăm thẳm phố ngày sau .

TUỔI THƠ

BÙI VIỆT CƯỜNG
(Lớp Báo K15B Phân viện Báo chí tuyên truyền Hà Nội)
Trở về tuổi thơ để tắm một dòng sông
Mình lại ngồi đây cho dù là hoài vọng
Vẫn biết rằng sông quê muôn đời chảy chậm
Chợt trách thời gian sao hờ hững vô tình
Đưa tay ngắt một chùm hoa cỏ xinh xinh.
Màu tím còn nao nao như ngày mình đi học
Sông ru dịu êm những trò đùa trêu chọc
Những lá cỏ vu vơ chẳng thể có hai lần !
Ta đã có một thời để nhớ !
Nghe gió về tựa mình vào khung cửa
Khẽ gọi mùa thu trong một chút bồi hồi
Cũng sẽ có ngày chỉ còn lại mình thôi
Trước cuộc đời thênh thang với trăm ngàn ngả
Mỗi nẻo đường ta đi nối dài thân thương quá !
Bởi đâu cũng là quê hương là đất nước của mình !
Tiếng gọi mơ hồ từ sâu thẳm con tim
Bạn bè mình đâu, bỏ sông quê thành kỷ niệm
Một chút mộng mơ ước gì thành màu nhiệm
Đốt lên ngọn lửa trại đêm xưa cháy trong ký ức mọi người
Thật hạnh phúc cho ai đã từng có một thời !!

HƯƠNG QUÊ

HỒNG THÁI GIANG (Trung tâm TDTT tỉnh Bắc Thái)
Có muôn vàn câu hò mái đẩy trên dòng Hương Giang. Có muôn vàn bóng nón bài thơ, với những tà áo dài thướt tha, mềm mại, uyển chuyển sánh vai nhau bước tới trường. Có một dòng sông như ý, hai mươi tám năm sóng vỗ nhẹ nhàng, náu mình bên bờ Hương Giang. Đó là một vùng quê thôn Vỹ . Con rạch nhỏ nối bên nách của dòng Hương, chạy thẳng dài về Hương Phú . Chút xíu lãng mạn về quê hương, bởi nó cũng dư âm "câu hò ... mái đẩy của cội nguồn".
Xin gởi tấm lòng nơi "QUÊ CHIỀU" chút tâm tư về quê nội mãi mặn nồng thời thơ ấu .

Divider
Mục Lục | Trang Chính