Thơ

DIVIDER

Giữ Cho Em

Giữ cho em một chỗ ở trên đồi
Giữ một chỗ trong lòng anh yên tĩnh
Có giấc mơ xanh màu ngọc bích
Có cơn mưa không chạm đất bao giờ ...

Giữ cho em cả những vần thơ
Có giọt sương ngọt ngào trên cỏ
Chỉ một trái thông khô nho nhỏ
Em đem về - thành quả thị ngày xưa

Quả thị vàng - cô Tấm lại mộng mơ
Trái thông khô - chờ bàn tay đến ủ
Cuộn vào đó những buồn vui mới cũ
Những buồn vui không thể mất bao giờ !

Con đường nào mãi mãi là đường thơ
Đà Lạt thở trong lòng em nhè nhẹ
Gói cho em chút tình sương khe khẽ
Em đem về - mong tình sẽ mọc tơ .
Đà Lạt, 7/1997
THANH LOAN

Mùa Cũ

Thương yêu tặng L.B.Q
Chẳng có thể tìm về mùa mong cũ
Phố còn mưa như mới gặp lần đầu
Lá đổ phía cong hằn nỗi nhớ
Khập khiễng dòng thơ dang dở đôi câu ...

Chẳng thể níu được những ngày mong cũ
Đường phượng bay cỏ vẫn thế ... lên đầy ...
Nếu có lần ai đi qua bắt gặp
Xin hãy để kỷ niệm ghé qua đây ...

Ai có nhớ chiều Hồ Tây biếc sóng ?
Mấy mùa thu hoàng lan vẫn thơm nồng...
Hay có lần vô tình thôi - bắt gặp...
Mái phố rải đầy hoa sữa hay không ?

Đốm phượng cũ giờ đã là thương nhớ ...
Chuyện ngày xưa thành kỷ niệm mất rồi
Nếu có lúc chợt thấy lòng như lá
Nhớ cho rằng : mùa phố vẫn còn mưa ...
QUỲNH HƯƠNG (12B PTTH Chu Văn An, Hà Nội)

Biển Sóng

Biển chiều sóng, dã tràng không se cát
Tuổi hồn nhiên em trước biển vô tình
Nghe mùa hạ ngày đi theo lối cá
Một con thuyền neo mãi bến lặng thinh !

Lối Ngựa Xưa

Lên đồi, hát với thông reo
Lối quì vàng nắng, với đèo cỏ xanh
Bồn chồn, vó ngựa loanh quanh
Nhạc thời gian, khuất lau tranh bời bời .

Lối Hè Xưa

Phố hè phai, lả tả phượng rơi
Đường biếc lá, lớp chiều hối hả
Tôi ngẩn ngơ, tìm ai ? Mắt lạ
Phố hè phai mùa cuối . Ngày vơi !...
TRẦN HOÀNG VY

Divider

Một Chút Lãng Mạn

Hai Nửa Cuộc Đời

Giọt nắng cuối cùng rơi vỡ giữa hoàng hôn
Góp nhặt nụ cười làm hành trang cho một thời mười tám tuổi
Con sóng vô tư cứ mãi hoài rong ruổi
Hôn nhẹ vào bờ cát mong manh...

Biển muôn đời vẫn khoác chiếc áo màu xanh
Người lính trầm tư nhặt dấu chân mình trên bờ cát
Không phải mùa thu nên lá vàng rơi lác đác
Không phải giao mùa nên nỗi nhớ mãi lang thang...

Lỡ buông rơi để con sóng ngỡ ngàng
Lỡ chạm phải vào niềm đau ký ức
Người lính tìm lại mình trong tiềm thức
Kỷ niệm ngọt ngào rơi rớt giữa mùa thi ...

Chẳng đợi chờ, năm tháng mãi qua đi
Anh đâu hay cuộc đời xoay tròn như trái đất
Biển đón anh bằng tình yêu chân thật
Ôm trọn anh trong cay đắng ngọt ngào ...

Thương con sóng ngày đêm cứ rì rào
Hát ru anh bằng tình ca "Người lính biển"
Nghĩ về anh vần thơ nào hiển hiện ?
Biển và anh như hai nửa cuộc đời .
HOÀNG DIỄM DIỄM (Văn 1 - ĐHSP Huế)

Thì Thầm Cùng Quê Hương

Làn gió nhẹ thổi tung mái tóc
Làm mát rượi hồn ta lúc về chiều
Hương hạ như lan tỏa đâu đây
Mang theo hơi ấm của biển khơi
Êm đềm và mằn mặn đến ngây người
Ta hồn nhiên chạy nhảy vui đùa
Như những làn sóng vô tư vỗ về bờ cát trắng
Tuổi thơ ta là nắng gió rát lưng cha
Là gánh hàng nặng oằn đôi vai mẹ
Là cánh diều ta thả tít trên cao
Mang màu xanh hy vọng của riêng ta ... là tất cả
Ta góp nhặt những ngày tháng đã qua
Tự đáy lòng ta chợt thốt lên
"Quê hương ơi, ta yêu lắm !"
HẢI PHONG (Nhóm Bút Sen, Phan Thiết)

Đèn Quê

Chuyện ngày xưa, Mạc Đĩnh Chi bắt đom đóm học bài
Nhưng ngày nay, đom đóm đã dần dần tuyệt chủng
Không giàu sang, tiện nghi như bạn bè phố thị
Anh học trò nghèo, ánh đèn dầu leo lét những bài thi

Những nghĩ suy từ tận trái tim mình
Phải cố công, dùi mài, sôi kinh nấu sử
Bởi sự học như đi thuyền nước ngược
Anh học trò nghèo, đang vượt giữa đại dương

Ngày anh đi thi, giữa chốn phố phường
Anh biết dẫu có đậu nhiều trường đại học
Cũng không đền đáp hết tình thương cho cha mẹ
Nhưng anh biết, anh không phụ lòng ánh đèn đêm lặng lẽ
Thức cùng anh, đêm qua, đêm nay và cho một ngày mai .
TRỊNH THỊ THANH THỦY (Ấp 4B, xã Bình Mỹ, huyện Củ Chi)

Divider
Mục Lục | Trang Chính