Trang Dành Cho Tuổi Mực Tím Xa Tổ Quốc

VIẾT VÀ ĐỌC CỦA NHAU TỪ LÂU ĐÃ TRỞ THÀNH NHU CẦU CỦA TUỔI MỚI LỚN. VỚI TUỔI MỚI LỚN VIỆT NAM HIỆN ĐANG SỐNG Ở NƯỚC NGOÀI, NHU CẦU ẤY CÀNG TRỞ NÊN BỨC XÚC.
TRANG DÀNH CHO TUỔI MỰC TÍM XA TỔ QUỐC MỞ RA LÂU NAY LÀ ĐỂ CÁC BẠN Ở PHƯƠNG XA BÀY TỎ NỖI NIỀM ĐỐI VỚI QUÊ NHÀ .

DIVIDER

CHỈ KHI NÀO HÈ ĐẾN...

- Cô nhỏ ! Hè đã đến.
- Chưa, hè chưa đến.
- Sao hè lại chưa đến ?
- Anh đã thấy hoa phượng ngoài sân chưa ?
- Chưa !
- Hè chưa đến vì chưa có hoa phượng.
- Cô nhỏ ơi ! Ở Mỹ làm gì có hoa phượng.
- Sao anh biết ?
- Tôi chưa thấy hoa phượng từ lúc sang đây .
- Sao anh thấy được vì hè chưa đến mà !
- Thế theo cô nhỏ phải có hoa phượng mới có hè ?
- Vâng !
- Nếu không có hoa phượng sẽ không bao giờ có hè ?
- Chính thế !
- Thế thì cô nhỏ ơi ! Tôi tin chắc là sẽ không bao giờ có hoa phượng.
- ... Thì không có hè .
- Không có hè thì làm sao cô nhỏ được nghỉ học ?
- Ơ ... không nghỉ học... Học hè !
- Ơ ! Không có hè mà sao cô nhỏ lại "Học hè" ?
- Đó chỉ là tên gọi một khóa học cuối mùa Xuân.
- Thế tên gọi mùa sau mùa Xuân là gì ?
- .....
- Có phải là mùa hè không ?
- ... Không hẳn thế, chỉ là một phần của mùa hè thôi . Vì phải có nhiều thứ mới tạo nên được một mùa hè .
- Những thứ gì thế hở cô nhỏ ?
- Phải có hoa phượng, phải có ve kêu và phải có lưu bút nữa !
- Lưu bút ! Lưu bút là gì thế cô nhỏ ?
- Ngày xưa học trò hay dùng lưu bút để viết cho nhau những lúc hè tới . Anh chưa đi học bao giờ sao ? Đi học là phải biết lưu bút.
- Có chứ ! Tôi học ở một trường con trai rất nổi tiếng.
- Đâu có trường con trai nào nổi tiếng đâu, chỉ có trường con gái mà tôi đang học mới nổi tiếng.
- Sao cô nhỏ kênh kiệu quá vậy ?
- Anh cũng có quyền kênh lại cơ mà !
- Nhưng cô nhỏ biết không ? Hai người kênh nhau như là hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau .
- Tôi thích như vậy lắm !
- Không ! Tôi muốn hai đường thẳng đó phải giao nhau .
- .....
- Nên tôi phải chịu thua cô nhỏ về mùa hè, ... phải có hoa phượng mới có hè .
- .....
- Thế thì mùa sau mùa xuân cô nhỏ làm gì ?
- Đi học.
- Sao cô nhỏ không đi chơi mà học hoài vậy ?
- Học cho khôn ra .
- Thế cô nhỏ khôn chưa ?
- Khôn rồi nhưng muốn khôn nữa .
- Cô nhỏ ơi ! Khôn nhiều rồi biết nhiều rồi khổ lắm đấy .
- Anh đã khôn chưa sao anh biết ?
- Khôn rồi mới biết chứ .
- Nghĩa là anh đang khổ ?
- Vâng ! Vì tôi biết nhiều điều .
- Những điều gì thế ?
- Cô nhỏ bướng, cô nhỏ dễ thương và tôi ... mến cô nhỏ .
- Thế sao anh lại khổ ?
- Vì cô nhỏ không mến tôi .
- Đã biết vậy sao anh lại mến tôi ?
- Vì mến cô nhỏ là một điều khôn...
- Nhưng anh đã khôn đâu ?
- Khôn rồi, tôi mới mến cô nhỏ ...
- Ấy chết, trễ lớp rồi !
- Cô nhỏ ơi ! Cô nhỏ ! Đợi tôi với, cho tôi học chung lớp cô nhỏ nghe ...
- Chi vậy ? Anh khôn rồi đâu cần học nữa .
- Nhưng tôi muốn khôn hơn nữa để mến cô nhỏ nhiều hơn nữa .
- Không được đâu .
- Thế thì bao giờ ta mới gặp lại nhau ?
- Chừng nào hè đến !
- ???
BÙI THỊ THU THỜI (San Diego, CA - USA)

N?inh

Dường Như Quê Nhà

Dường như mưa qua nơi đây
Hay trời đang khóc ướt ngày nhớ nhung
Chấp tay đan những mịt mùng
Mình còn hoen mắt chập chùng đắng cay
Dường như nhớ phủ kín ngày .
THANH BÌNH (Australia)

*****

Rồi Con Sẽ Trở Về !

Đất Mẹ ơi, rồi con sẽ trở về
Đi trên những chiếc cầu tre lắc lẻo
Để được nghe tiếng"ầu ...ơ ..." trong trẻo
Giữa trời trưa an giấc ngủ tuổi thơ ...

Và con sẽ đặt chân lên khắp nơi
Đất Mũi Cà Mau ... Lạng Sơn - Móng Cái
Con sẽ đi và con sẽ đi mãi
Tới khi nào máu chảy ngược về tim...

Là khi ấy con thỏa chí đi tìm
Một Quê Hương cho tâm hồn bé nhỏ
Con sẽ hóa thân mình thành ngọn gió
Để hiểu thế nào cỏ nội hương đồng ?

Rồi con sẽ khắc in tận đáy lòng
Câu ca dao : "Về ao nhà ta tắm..."
Tắm trong dòng yêu thương màu đỏ thắm
Cau với trầu đẹp lắm má hồng ơi !

Mộng đời thường sao cứ ngỡ xa vời
Có phải thế hỡi Quê Hương thân mến
Xin hãy để cho thời gian tự đến
Đất Mẹ ơi, rồi con sẽ trở về !
LẠI VĂN SƠN (USA)

divider
Trang Chính | Xem Số Báo Khác | Mục Lục