Huấn Luyện Viên Dễ Thương

DIVIDER

Cái thông tin nằm lọt thỏm ở cuối tờ báo, khiêm tốn nhưng đầy vẻ hấp dẫn :
"BẤT NGỜ : QUÀ TẶNG MÙA HÈ"
Phiếu vào cửa ở góc trang báo này sẽ thay cho vé vào của (trị giá 30.000đ) ở sân băng Kỳ Hòa . Có một phiếu, bạn sẽ được chơi trượt băng trong vòng một giờ".
Nội dung chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu đó nhưng cũng đủ làm tôi mừng rơn. Từ trước đến nay, có bao giờ tôi đi trượt băng đâu ? Thỉnh thoảng, mới thấy trên ti-vi các cặp nam nữ biểu diễn trượt băng nghệ thuật, lả lướt như những thiên thần, đẹp làm sao ! Thú thật, cách đây không lâu, tôi cũng nghe loáng thoáng ở Kỳ Hòa mở sân trượt băng, nhưng tiền vé, tiền thuê giày, vớ ... thì ôi thôi, giá cứ cao ngút tận trời . Nghĩ đến viễn cảnh chi tiêu ... hơi bị thâm thủng ấy, mong muốn "thử chơi một lần cho biết" của tôi tiêu tan như bọt xà phòng. Nhưng bây giờ thì khác. Trong tay tôi đã có tấm phiếu vào cửa hẳn hòi, khỏi phải mua vé, chỉ tốn tiền thuê giày . Kể ra cũng hơi hao, nhưng không sao, tất cả vì nghệ thuật mà ! Chẳng lẽ tôi đi trượt băng trơ trọi một mình, buồn và ... lạnh lẽo lắm. Rủ ai nhỉ Hình ảnh những đứa bạn từ năm lớp một đến hết thời phổ thông được tôi lôi ra, rà soát từng đứa như trên màn hình máy vi tính, và cuối cùng dừng lại ở gương mặt Nam, thằng bạn thân từ thời học cấp hai của tôi .
Thằng Nam đón tôi với nụ cười cầu tài :
- Có chuyện gì không bồ ?
- Không có chuyện kiếm mày làm chi . Mày đi trượt băng chưa ? - Tôi hỏi ngược lại Nam.
- Tưởng gì, cắt phiếu trên báo phải không ? Tao đi rồi .
- Chắc vui lắm hả ?
- Cũng thường thôi .
- Tao với mày đi nữa, nha !
- Mày đi lần nào chưa ? - Nam nhìn tôi, dò xét.
- Chưa .
- Có biết đi patin không ?
- Không.
- Vậy mà cũng rủ . Nói cho mày biết, dân đi patin xịn như tao vô đó còn té lên té xuống, huống chi là mày . Thôi đi, tao không muốn tao với mày thành hai thằng hề cà giựt, té sấp ngửa xuống dưới để đo độ lạnh của băng.
Rồi thằng Nam tiếp tục huyên thuyên về nghệ thuật trượt băng khó như thế nào, mối liên quan giữa patin và trượt băng... Tôi bực mình đứng dậy, bỏ về một nước, để lại sau lưng bộ mặt ngơ ngác của thằng Nam cùng với mớ lý thuyết hỗn độn. Thế đấy, vậy cũng gọi là bạn thân, thân cái mốc xì ! - Tôi lầm bầm. Đúng là đồ phát xít. Nó dám chê tôi là chậm tiến, là quê mùa chứ gì . Được rồi, hãy đợi đấy, nhà ngươi sẽ biết tay ông !
*
Nghe tin tôi sắp đi chơi trượt băng, mẹ tôi cuống cuồng chuẩn bị mọi thứ . Nào áo lạnh, nào vớ, khăn quấn cổ, dầu gió ... được mẹ tôi nhồi nhét vào cái túi đi học. "Ở trong đó lạnh lắm, nên cẩn thận vẫn hơn". Mẹ tôi bảo thế . Hình như nhớ còn thiếu thứ gì, mẹ tôi lôi từ trong tủ ra đôi găng tay, thứ mà mẹ thường đeo khi đi làm nhằm khỏi đen tay, đưa cho tôi : "Đeo vào để đỡ lạnh tay, con ạ !". Trời đất, mẹ đúng là lo xa . Trên tivi, các diễn viên vẫn ăn mặc bình thường, có sao đâu . Tôi đi trượt băng ở ngay Kỳ Hòa, mà mẹ cứ làm như tôi đi thám hiểm Bắc Cực không bằng. Rõ khổ !
Tôi đi trượt băng vào một ngày đẹp trời, nắng trải dài xuống đường như một tấm thảm vàng. Ai cũng có vẻ bận rộn. Tôi thì khỏi nói . Diện chiếc quần jean dày cộm, bên ngoài khoác áo lạnh, trên cổ quấn thêm chiếc khăn dài thõng, trông tôi như đang sống trong thành phố ở vùng Bắc Âu vào mùa đông, chứ không phải ở cái thành phố đầy xe cộ, khói bụi và nóng nực như thế này . Hì hục đạp xe, tôi cố tạo một cảm giác nóng trước khi tiếp xúc với cái lạnh. Người tôi hừng hừng. May mà nhà tôi cách Kỳ Hòa không xa .
Gửi xe xong, tôi tới quầy bán vé thuê giày . Người bán vé nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ . Mặc kệ, tôi đã quen ánh mắt đó suốt từ nhà đến đây . Trước khi bước vào phòng trượt băng, tôi còn nghe tiếng cười khúc khích của hai cô bán vé .
Quầy thuê giày đông nghẹt người . Tôi cố chen vào, giành cho mình một đôi hạp nhãn. Tìm chỗ trống, tôi bắt đầu mang giày . Quái lạ, đôi giày to là thế mà vẫn không vừa . Tôi bặm môi, trợn mắt, dùng hết sức đưa lọt chiếc chân, hệt như điệu bộ của hai người chị Lọ Lem khi ướm thử chiếc giày pha lê trong phim hoạt hình. Cuối cùng thì cũng xong. Tôi buộc vội dây giày sao cho chắc là được. Tôi liếc nhìn đồng hồ . Hai mươi phút đi tong.
Tranh thủ bốn mươi phút còn lại, tôi xuống sân trượt băng. Bình thường thì không sao, nhưng khi đi giày vào, cái sân cứ trơn như thoa mỡ . Tôi phải vịn vào thành, dò dẫm đi từng bước một. Đôi giày chết tiệt lại không tuân theo ý tôi . Nó cứ sụp lên sụp xuống khiến bàn chân tôi hết nghiêng trái rồi lại nghiêng sang phải . Thằng Nam nói đúng. Trông tướng đứng cà giựt của tôi, ra giữa phòng trượt dám làm trò hề chứ chẳng chơi . Mà đứng mãi một chỗ, "khiêu vũ" hoài thì chán chết. Tôi đánh liều đi ra giữa sân, lò dò đi từng bước, y như người mới tập đi . Tình hình cũng chẳng khả quan hơn. Tức mình, tôi cho chân trượt một đường dài . Đôi giày kéo tôi đi với vận tốc không ma sát, mà mục tiêu trước mắt là một "khối thịt" lù lụ . "Bịch" - tiếng kêu khô khốc vang lên. Tôi nhắm mắt, chờ đợi cơn thịnh nộ từ người đối diện, nhưng chẳng nghe gì lạ ngoài tiếng nhạc xập xình vặn hết cỡ . Lạ thật, chẳng lẽ "người ấy" không sao, hay vì ... lạnh quá nên "người ấy" mở miệng không được ? Tôi hé mắt. Một đứa con gái có khuôn mặt bầu bĩnh, tóc xõa ngang vai, đứng ngay ngắn trên đôi giày trượt, mở to mắt nhìn tôi nghi hoặc.
- Bạn không biết trượt băng à ? - Nhỏ mở lời .
- Ơ ... ơ ... dạ .
Nhỏ quay đi, cố giấu nụ cười ... mím chi .
- Xin lỗi, vì hồi nãy ... - Tôi ấp úng.
- Không sao . Bạn mang giày như vậy sao mà trượt ?
Tôi nhìn xuống chân mình. Đôi giày thật thảm hại . Dây quá dài nên đã tuột hơn nửa . Hai chiếc quay đầu vào nhau như trêu tức.
- Bạn phải thắt chặt vào, kéo miếng kia lên, ừ, như thế ...
Có lẽ thấy mặt tôi hiền lành, nhỏ nhận lời chỉ tôi cách mang giày và trượt băng. Nhỏ chỉ từ tốn, giọng thanh và đều . Qua tiếp xúc, bằng cách làm quen dạn dĩ của nhỏ, tôi được biết nhỏ tên Xuân, tuổi đời thua tôi hai tháng. Xuân có người anh làm trong đây, thuộc thành viên đội tuyển trượt băng nên được vào miễn phí . Anh của Xuân đã chỉ cho Xuân những đường trượt đầu tiên. Hèn gì, Xuân vẫn trụ được dễ dàng khi bị tôi đụng phải . Xuân chỉ bảo tôi rất nhiệt tình, nhưng mãi cho đến giờ, tôi chỉ mới ... đứng được. Thế là đành hẹn Xuân buổi trượt ngày mai .
Về nhà, tôi chạy mua thêm chục tờ báo và lật đật cắt phiếu trượt băng. Hôm sau, tôi đến đã thấy Xuân trong sân. Và lại tập, lại trượt. Cứ thế, công việc xoay vần theo từng ngày . Hết phiếu, tôi đi mua, có khi bấm bụng bỏ tiền mua vé . Dần dà, "khả năng nghệ thuật" của tôi được nâng cao . Tuy chưa bằng các diễn viên chuyên nghiệp, nhưng xem ra tôi trượt băng cũng không đến nỗi tồi . Hằng ngày, nỗi đam mê của tôi là lướt trên sân trượt và quay cuồng theo điệu nhạc. Càng về sau, lúc đi trượt băng chung với Xuân, tôi đọc được trong ánh mắt Xuân có chút gì khó hiểu . Tôi cố tránh nhìn tia mắt ấy, tiếp tục bám theo những đường lả lướt...
Chiều nay cũng vậy . Tôi xách xe đến nhà Xuân, rủ đi trượt băng. Xuân mở cửa, e ngại :
- Vinh à, Xuân nói thật Vinh đừng buồn nghen ! Đam mê một môn thể thao là điều tốt, nhưng đừng nên phung phí tiền bạc vì nó một cách vô ích. Vẻ đẹp con người chính là bên trong tâm hồn, chứ không phải vì những đường biểu diễn hấp dẫn. Hôm nay Xuân bận, hẹn Vinh hôm khác vậy .
Tôi cười gượng, nói vài câu lấy lệ rồi cáo từ ra về . Thật quá quắt, ỷ tập cho tôi trượt băng rồi nhân thể dạy đời luôn chắc ? - Tôi thầm nghĩ . Lúc nằm trên giường, nhớ lại lời nói của Xuân, tôi thấy không phải là vô lý . Càng suy nghĩ, phân tích, tôi càng thấy Xuân nói đúng. Phải rồi, nhất dịnh ngày mai tôi sẽ rủ Xuân đi đâu đó, mua sách chẳng hạn, được không "cô huấn luyện viên dễ thương" của tôi ?
NGUYỄN XUÂN VIỆT HÙNG
(Bút nhóm Vòm Me Xanh)

divider
Trang Chính | Xem Số Báo Khác | Mục Lục