ÂM VANG

Thành phố vươn mình đón chào Xuân thứ... 300. Nắng, gió mơn man trên những công trình hiện đại .. Vòm Me Xanh rong ruổi ngắm nhìn rồi ngồi quây quần lại . Chợt nghe đâu đây âm vọng của truyền thống nghìn đời ...
... Ngày Tết, kể bạn nghe chơi ...
divider

Quà Tết

Nội vắng nhà. Anh Hai bàn : "Đem quẳng cái rương đi . Mua tủ mới cho nội". Cả nhà đồng ý ngay : "Ừ, Tết tới rồi, tặng bà món quà bất ngờ".
Cái rương gỗ thô kệch và cũ kỹ đã hỏng khóa nhiều năm chứa đựng tất cả gia tài của nội - từ chiếc vòng cẩm thạch bể đôi gói trong hai lớp báo cũ cho đến lọ dầu không còn một tí dầu . Cái rương ! Choán một chỗ vô lý trong căn nhà nhỏ xí, đêm đêm ra rả tiếng mọt gậm. Từ lâu ai cũng ngấm ngầm muốn bỏ nó đi cho ... đỡ mang tiếng mất thẩm mỹ, nhưng không mua được cái mới thế vào, lại sợ nội giận, nên thôi . Giờ thì khác rồi, anh Hai đã đi làm, lương Tết rất hậu ... Mấy anh em khoan khoái khiêng chiếc rương ra sau hè. Một ông già nhặt bao nylon hỏi xin, vậy là biếu luôn.
Nội trở về, lặng sững trước cái tủ mới, run giọng : "Rương đâu ?". Chị Ba vuốt ngọt : "Thôi đừng tiếc mà nội, nó cũ quá rồi ...".
Nội mắng. Nội khóc. Nội lặng thinh. Nội chỉ cười và cả nhà cũng cười khi ông già nhặt bao nylon quay lại .
SONG KHÊ (BN VMX)

Tiễn bạn

Mình chia tay ở cuối đường
Bạn về nơi ấy phố phường đông vui
Làm sao đếm hết nụ cười
Làm sao tả hết những người ... dễ thương

Mình chia tay ở cuối đường
Chuyến xe chở vội đi hương đầu mùa
Từ đây mọi thứ khác xưa
Vì đâu dung hợp quê mùa - văn minh

Trên kia là chốn thị thành
Chắc gì giữ mãi được mình "chân quê"
Thêm đèn sách quá bộn bề
Thêm khao khát của đam mê đầu đời

Đứng trông hút bóng bạn rồi
Thoáng nghe một chút bồi hồi bay qua .

HUỲNH THANH NHÀN (BN. VMX)

Mắt bé thơ

Ba tôi chuyển sang làm tiếp thị đồ thủy tinh, sành sứ, mỹ nghệ ... Nhà tự nhiên sang hẳn lên bởi những mẫu mã, hàng họ rất đẹp ba đem về. Mẹ lại lo vì nhà có con mèo mướp. Chỉ cần một con cánh cam hay chuồn chuồn... buổi tối bay lạc vào nhà là có chuyện đổ vỡ với nó. Mấy lần mẹ định đem mèo đi cho nhưng em Hân không chịu .
Một hôm, mèo mướp bị làm sao ấy . Nó oằn oại suốt buổi sáng, đến trưa thì lịm đi . Em Hân khóc nhiều lắm. Mẹ khuyên nài mãi Hân mới để mẹ mang mướp xuống dưới nhà. Cô đổ rác của chung cư nhất định không.
- Chị thông cảm ! Xui lắm ! Em chịu ! Chị kiếm chỗ nào đem chôn giùm em !
Mẹ tôi đành nhờ thằng Bo bên hàng xóm và giúi cho nó ít tiền.
Chập tối, bác giữ xe bảo tôi :
- Này cháu ! Bé Hân bữa nay bị gì thế ? Nó cứ tha thẩn ngoài đường, ngoài vỉa hè đào bới rồi tấm tức khóc. Tội nghiệp ! Cái xẻng nhựa của nó còn vứt lại đây này !
Mùng 3 Tết, khách của ba đến chơi . Thấy bé Hân buồn, chú ấy đem lì xì... một con chó xinh xắn. Bé Hân quen dần, chơi với cún suốt. Bộ lông mượt, đôi mắt lấp lánh, dáng điệu lon ton của cún làm cho em tôi thích thú.
Thế rồi hôm qua, ba đưa tôi đi mua sách về, nhìn bé Hân ngồi bất động, ngó cún trơ trơ, ba hỏi :
- Sao thế con gái ?
Em tôi trỏ con cún ngơ ngác :
- Chết rồi !
Ba cười khà khà, lật ngửa con cún rồi ... tháo trong bụng nó ra hai cục pin hiệu 555.
Bé Hân tròn mắt ngẩn ngơ nhìn.
MAI LINH (BN.VMX)

Buổi sáng

Những người thợ sửa nhà đã đập đến bức tường gần nhất
Buổi sáng huyên náo quá
Tiếng chim thường ngày cũng không còn
Ta khóa cửa lại và ... lang thang...

Nhà sách
Những bóng người chộn rộn
Cô bé thắt nơ bên quầy video games
Súng nhựa và bong bóng...

Dưới chân cầu
Một con thuyền cả gia đình đang sống
Người đàn bà giặt đồ
Dòng kênh lặng lờ nâu đen...

Quán cà phê tràn ra hè phố
Dưới vòm trứng cá
Có hai người đang gỡ tóc cho nhau ...

Công viên
Buổi sáng vắng hơn
Một cụ già ngồi thiền
Gió đi qua râu, qua tóc...

Tờ báo phủ mặt
Ta thả mình trên cỏ
Tiếng hoa rơi không đủ giật mình
Phố vẫn phố.
Ta với ... ta
Điều mong muốn trước tiên
Là một việc gì đó để làm...

NGUYỄN DANH LAM (VMX)

Chiếc bàn bánh chưng

Từ bé, ông tôi hay dẫn tôi đi mua bánh chưng. Những cái bánh chưng được bà Ba bán hàng bày trên cái bàn màu đen nơi góc phố. Bánh của bà Ba rất đắt khách vì ngon và rẻ. Không biết tự bao giờ ông tôi đã truyền sang cho tôi thói quen thích ăn bánh chưng vào buổi sáng.
Ngày Tết, bao giờ ông cũng đặt mua mấy cặp bánh chưng lớn để trong nhà. Ông chọn trong số đó cặp bánh được gói khéo nhất bày lên bàn thờ cúng tổ tiên. Ông thường nói nếu thiếu bánh chưng, thịt mỡ, dưa hành thì không ra không khí Tết.
Tôi lớn lên theo sự thay đổi của thành phố. Nhưng cái bàn của bà Ba bán bánh chưng vẫn còn chỗ cũ, dù nó không còn láng bóng nữa .
Chiều 29 Tết. Theo lời ông, tôi ghé lại góc phố nơi bà Ba thường ngồi . Nhưng dường như hôm nay bà không bán. Thấy tôi dừng lại hơi lâu, chị bán thuốc lá gần đó hỏi :
- Mua bánh hả ? Đi chỗ khác mua đi cậu . Chỗ này bây giờ "độc quyền" bán sữa, rượu ngoại rồi ...
Tôi gật đầu cảm ơn rồi đạp xe đi . Mũi hình như còn nghe phảng phất mùi hương bánh chưng quen thuộc.
NGÂN HOÀNG (BN.VMX)

divider
Mực Tím 297 | Mực Tím Khác| Trang Chính