TUỔI CHÚNG MÌNH

Thêm một tuổi, đương nhiên bạn không còn bé như hôm qua, mà cũng chưa hẳn là tuổi lớn, chín mọng như Nguyên Đán. Xin gọi tuổi bạn là tuổi giáp Tết. Thú vị là đây . Niềm vui tràn ngập cũng là đây .
Ngày 28 tháng Chạp sẽ khác với ngày 27 - đường phố rộn ràng hương sắc hơn. Cũng giống như lòng bạn vậy thôi . Càng ngày bạn sẽ thấy mình càng có nhiều cảm xúc mới mẻ. Bạn cứ kêu "A !" lên trong cuộc sống vốn rất quen thuộc này .
Bạn phổng phao, trổ mã. Và người ta cũng gọi tuổi giáp tết của bạn là tuổi xuân.
Đêm 30, thời khắc chuyển mùa, giữa ngổn ngang cảm xúc người ta thích dành thời gian để tự vấn mình, ngẫm nghĩ về cuộc đời, về những gì đã qua và sẽ đến.
Bạn cũng nên làm như thế, để sáng mai thức dậy bạn không bị gió Tết quyến rũ cuốn đi . Ai biết làm chủ xúc cảm, tuổi xuân của người đó sẽ có ý nghĩa trọn vẹn.
divider

CẢM XÚC ĐẦU TIÊN

CHƯA ĐỦ VẦN ĐỂ NGÂM MÃI THÀNH THƠ
CHƯA NÊN NHẠC ĐỂ HÁT HOÀI KÝ ỨC
CHỈ MỘT NỬA, CHỈ NGANG CHỪNG, ÂM VỌNG...
ĐỂ NỢ HOÀI, NỢ MÃI CHÚT BÂNG KHUÂNG
XIN CHIA ĐỀU KHOẢNH KHẮC ẤY NGHE XUÂN
KHI MÙA CHẠM LẠI THẤY LÒNG ĐỘNG KHẼ...

Người thua cuộc

(Ghi theo lời kể của Speaker PHƯƠNG THẢO)
Hồi ấy, Thảo là chi hội trưởng chi hội Thanh niên Giải phóng của trường Thánh Tuma (nay là trường Phú Nuận), hoạt động khá năng nổ. Đối cực với Thảo là Tuấn, anh chàng học trường Quốc Anh (nay là trường Khởi Nghĩa), to cao, đẹp trai và thích chơi bóng rổ. Tuấn và Thảo - hai thủ lĩnh - hai kẻ hiếu thắng. Cả hai thường gặp nhau vào những buổi sinh hoạt học đường. Năm đó, Quận Phú Nhuận tổ chức giao lưu, thi đấu kỹ năng sinh hoạt giữa các trường. Vì vậy, Thảo hay nghĩ đến Tuấn, chẳng phải Thảo đang kết "môđen", mà ngược lại, Thảo rất ghét và luôn tìm cách để chiến thắng anh chàng này .
Ngày Thảo chờ đợi đã đến. Thảo gặp Tuấn trong trận thi đấu chung kết giữa hai trường. Với tính cách mạnh mẽ, niềm tin, cộng thêm sự tiếp sức của tập thể, Thảo giành lấy chiến thắng ngay trên sân đối phương. Nhưng khi thấy dáng vẻ lầm lũi, gương mặt đẫm mồ hôi có trộn nước mắt của Tuấn, Thảo bất chợt... xao lòng. Tuấn không đáng ghét như Thảo tưởng. Chẳng qua là vì Thảo cần chiến thắng, vì sau lưng có cả tập thể đang chờ đợi . Về nhà suy nghĩ, Thảo quyết định viết thư cho Tuấn, xin lỗi vì đã... chiến thắng. Không ngờ điều đó làm Tuấn bị sốc, vì anh chàng đang có ý dịnh... bày tỏ tình cảm trước ! Cuối cùng rồi tụi mình cũng thân nhau ...
Đó không phải là tình yêu . Thảo nhận ra điều ấy khi cả hai ra trường. Cả hai đều đi TNXP. Tuấn đi về Sông Bé. Thảo hiếu thắng hơn, đi tuốt lên Tây Ninh. Trên hai ngả đường khác nhau, nhưng Thảo và Tuấn vẫn để lại một thứ tình cảm đẹp của tuổi học trò.
NGỌC HÙNG (ghi)

Tín hiệu của người ta

(Ghi theo lời kể của ca sĩ ĐẶNG THANH SỬ - Giải đặc biệt Liên hoan Tiếng hát Truyền hình toàn quốc năm 97)
Tôi còn nhớ, mỗi lần gặp người ta, tôi hay e dè, thận trọng, vì sợ bạn bè chọc, ghép đôi . Thực ra trong lòng tôi thích lắm. Nhiều khi mượn tập của người ta, lúc trả, tôi lại lén kẹp vào đấy ... viên kẹo . Nhà người ta gần nhà tôi . Nên tối tối, tôi cố ý đi ngang qua đó, để được nhìn thấy người ta bên cửa sổ. Và khi quay về nhà, ngồi trước cửa, tôi lại thấy người ta ... đi ngang qua lại nhà tôi, hướng về quán chè. Phải mất hai, ba lần như thế, tôi mới "giải mã được tín hiệu" người ta muốn hẹn tôi ở quán chè !
Thực ra người ta rất bình thường, nhưng học giỏi môn toán. Đó chính là động lực tôi cố gắng học để không bị thua kém. (Tôi vốn rất dở toán). Ban đầu, tôi ít khi nào để ý đến chuyện tình cảm. Tuổi học trò mà, chủ yếu là chơi theo nhóm bạn. Còn bạn gái nào hợp gu với mình thì mến chút chút. Hoặc đôi khi trong lớp, "cứu bồ" lúc làm bài, vậy là hình thành tình cảm. Nhưng có một lần, sau giờ tan học, người ta nhờ tôi chở về. Hôm ấy, trời nắng chang chang, vừa đạp xe chở người ta tôi vừa thở hổn hển. Đến đoạn dốc, tôi đang cố gồng mình đạp, bất ngờ... bất ngờ... người ta nhảy xuống giúp tôi đẩy xe lên dốc. Hành động ấy cứ ám ảnh tôi hoài . Tôi bỗng thấy người ta thật đáng yêu . Thế là... tình cảm đã nảy sinh. Nhưng nó rất trong sáng, chỉ hơi vượt qua chút xíu ranh giới tình bạn mà thôi . Và với tôi, nó mãi mãi dừng lại ở đó.
ANH NGỌC (ghi)

divider
Mực Tím 297 | Mực Tím Khác| Trang Chính