Thơ

TẾT SÀI GÒN

Quá giang theo nhành mai : mấy giọt sương đồng nội
Đeo theo bụi cúc vàng : hạt nước giếng rây rây
Đất ngoại ô bám chặt vào rễ tắc
Người mọi miền mang mùa Xuân về đây

Xuân của nơi đâu mà Tết nơi này
Muôn hoa nở từ muôn phương nở tới
Hương khói quyện vào mây trời vời vợi
Tết nghìn xưa ấm áp Tết ngàn sau

Giờ giao thừa từ rừng thẳm sông sâu
Vọng lên tiếng bốn ngàn năm đất nước
Náo nhiệt cả năm, đến phút này sâu lắng
Ba trăm mùa Xuân : vẫn thế, Tết Sài Gòn....
DƯƠNG THÁI

S? G?

TIỄN BẠN

Mình chia tay ở cuối đường
Bạn về nơi ấy phố phường đông vui
Làm sao đếm hết nụ cười
Làm sao tả hết những người ... dễ thương

Mình chia tay ở cuối đường
Chuyến xe chở vội đi hương đầu mùa
Từ đây mọi thứ khác xưa
Vì đâu dung hợp quê mùa - văn minh

Trên kia là chốn thị thành
Chắc gì giữ mãi được mình "chân quê"
Thêm đèn sách quá bộn bề
Thêm khao khát của đam mê đầu đời

Đứng trông hút bóng bạn rồi
Thoáng nghe một chút bồi hồi bay qua .
HUỲNH THANH NHÀN (BN. VMX)

CẦN THƠ

Một hôm chim sẻ mách tôi
Có người con gái bên đồi hồng nhan
Tôi đi vội vội vàng vàng
Chưa xong buổi sáng đã sang buổi chiều

Lại nghe chèo bẻo đặt điều
Đã thương lá tím thì liều bông xanh
Cỏ gà thích nói vòng quanh
Bờ gần rằng chớ để thành bãi xa

Cuối cùng gió nói lộ ra
Sông Hương ngày ấy nay là Cần Thơ
NGUYỄN NHẬT ÁNH

NGÁT HƯƠNG

Vàng bên nọ, trắng phương kia
Hồng trong sớm, tím vào khuya từng nhành
Hoa đang mở cánh yên lành
Rước mùa xuân giữa trời xanh dịu dàng

Biết chàng trai trẻ về ngang
Có nhìn lên khoảng không gian muôn màu ?
Biết người thiếu nữ về đâu
Có như hoa : mở dạt dào trái tim ?

Bầu trời có chịu rộng thêm
Cho hoa được ngát vào mênh mông đời
Mây còn có lúc quên trôi
Hoa dù đến phút tàn rồi, vẫn hương...
NGUYỄN THÁI DƯƠNG

QUÀ TẶNG ĐẦU XUÂN

Tặng nhau một nụ tầm xuân
Nhắc nhau, kẻo nhỡ... sa chân lấy chồng

Tặng nhau một chiếc gương trong
Ngày sau soi lại còn lồng bóng ai

Tặng nhau chiếc ghế không ngai
Em ngồi chẳng vướng áo dài rách đâu

Tặng nhau cây bút chì màu
Em tô cho đẹp phía sau tim này

Tặng nhau đôi tách trên khay
Rót qua rót lại cho đầy ... đầy luôn

Tặng nhau một cánh chuồn chuồn
Báo tin mưa nắng khu vườn hai ta

Tặng nhau ... gần hết... í a !
Xin thôi ! Chứ sợ ... dọn nhà ở chung !
ĐOÀN VỊ THƯỢNG

BUỔI SÁNG

Những người thợ sửa nhà đã đập đến bức tường gần nhất
Buổi sáng huyên náo quá
Tiếng chim thường ngày cũng không còn
Ta khóa cửa lại và ... lang thang...

Nhà sách
Những bóng người chộn rộn
Cô bé thắt nơ bên quầy video games
Súng nhựa và bong bóng...

Dưới chân cầu
Một con thuyền cả gia đình đang sống
Người đàn bà giặt đồ
Dòng kênh lặng lờ nâu đen...

Quán cà phê tràn ra hè phố
Dưới vòm trứng cá
Có hai người đang gỡ tóc cho nhau ...

Công viên
Buổi sáng vắng hơn
Một cụ già ngồi thiền
Gió đi qua râu, qua tóc...

Tờ báo phủ mặt
Ta thả mình trên cỏ
Tiếng hoa rơi không đủ giật mình
Phố vẫn phố.
Ta với ... ta
Điều mong muốn trước tiên
Là một việc gì đó để làm...
NGUYỄN DANH LAM (VMX)

ĐỜI SỐNG ĐÔ THỊ THẾ K 21

Một ngày đầu xuân bừng con mắt dậy
Phóng xe chạy
Ra đường
Thành phố mịt mù bụi khói như sương
Che khuất hết
Những khuôn mặt thiên thần dần dần bần thần, ngờ nghệch
Đành chôn chân một chỗ
Nghe động cơ ì ầm tiếng nổ
Như búa đóng vào tai
Nhích dần, nhích dấn trên con đường dài
Bao giờ tới đích ?

Ai đang mơ về thế kỷ 21
Những xa lộ cao tốc
Lao về phía ngày mai
Ai đang mơ về con đường nằm dưới sông dài
Thênh thang người đi như trẩy hội
Không còn người chịu đựng người và phổi chịu đựng khói
Hoặc xe chịu đựng xe mệt mỏi
Phải lách đầu này va chạm đầu kia
Con đường vỡ tung bằng hẻm nhỏ cắt chia
Xe ùn ùn tìm đường trốn chạy

Ai đang mơ về một dòng đời đang chảy
Cùng Sài Gòn đi đến mùa Xuân
Dù bây giờ đang đứng chôn chân
Thả tâm hồn bay lên vòm cây râm mát
Lẩm nhẩm câu thơ hững hờ tiếng hát
Trên tay cầm tươi tắn nụ hoa mai
Chào những con đường có mặt ở tương lai
Mỗi một ngày đều bước vào Nguyên Đán.
1998
LÊ MINH QUỐC

divider
Mực Tím 297 | Mực Tím Khác| Trang Chính