THƠ
divider
Bỗng Dưng Lục Bát

Bỗng dưng lại nhớ đến người
Về trong ký ức một thời yêu xưa
Người thường hờn giận vu vơ
Tôi thường tưởng tượng trong mơ dáng người

Bỗng dưng lại nhớ một thời
Ngập ngừng chẳng nói được lời yêu thương
Rụt rè chuyển "bạn" thành "em"
Còn người dứt khoát ứ thèm gọi "anh"

Bỗng dưng lại tự trách mình
Khi không lại nhớ mối tình đầu tiên
Đâu rồi cái tuổi hoa niên
Đâu rồi cái thuở hồn nhiên dại khờ
Yêu mà chỉ biết làm thơ
Thương mà chỉ dám trong mơ thương người ...

Huỳnh Thúc Giáp

divider
Mùa Hạ Cuối

Giã từ trang vở cũ
Giã từ tuổi thơ ngây
Cổng trường giờ rộng mở
Tiễn bước em vào đời

Giã biệt nắng hạ vàng
Giã biệt màu phượng đỏ
Những buồn vui âu lo
Qua đi theo năm tháng.

Xa rồi mùa hạ cuối
Xa rồi tiếng ve ngân
Bạn bè giờ xa lắc
Riêng mình lạc bước chân.

Ngày mai đường vạn nẻo
Hành trang em đem theo
Tiếng ve và nắng ấm
Tình thầy, bạn trong veo .

AKa Thủy

divider
Mùa Hạ Nhớ

Mượn đàn tấu khúc nhạc ve
Mượn hoa phượng đỏ gởi hè phương Đông
Chiều vàng chim sáo sang sông
Bỏ quên tiếng hót đục trong... một thời

Nhớ làm sao . Nhớ ai ơi
Tinh khôi mực tím... mộng đời vương tơ!
Buồn tình anh thả vần thơ
Gởi về một thuở... ước mơ chẳng thành

Bướm xanh. Bướm trắng vờn quanh
Ngẩn ngơ một chút... khiến anh rối lòng!
Phù Văn (Huế, 1998)

divider
Cổ Tích Ve Và Phượng

Khi tròn mười tám tuổi
Ve bay vút lên cành
Tắm nắng hồng nóng hổi
Rủ bạn bè reo tranh.

Tiếng ve rền như sóng
Vỗ tung lòng ngực xanh
Đã tới mùa khát bỏng
Réo rắc lời em anh...

Rồi có khi thầm thì
Như lúc biển thì thào
Như lúc gió tìm nhau
Lao xao trong vườn trái!

Ve làm thơ ưu ái ?
Ve thả nhạc đầu đời
Sao cô nàng phượng vỹ
Đỏ mặt cười chơi vơi ?

Mùa hạ mến yêu ơi
Nồng say men cổ tích
Ai là ve rả rích
Lóng ngóng cành phượng tươi ?

Bửu Khánh Hồ

divider
Trang Chính | Xem Số Báo Khác | Mục Lục