Truyện hai kỳ: Mùa Hè Đầu Tiên (Kỳ 2)
divider
Xe đến cửa nhà Bảo sớm hơn dự báo: một giờ hai mươi phút sáng hôm sau vì dừng lại khá nhiều chỗ dọc đường để xuống hàng. Trong xe càng lúc càng rộng, nhiều đứa đã ngủ ngon lành, nên cuộc đón tiếp ở nhà Bảo xảy ra như trong giấc mơ .

Mì ăn liền nóng hổi, cơm nguội với cá kho tiêu . Cá biển tươi rói không cần ướp một chút hóa chất nào, vị thơm ngon đặc biệt. Ai ăn nổi thì ăn. Ai mệt xin mời lên gác gỗ lau sẵn từ sáng hôm qua .

Trên gác chia ra làm hai . Một ngăn dài, một ngăn nhỏ có phòng. Con trai đông hơn, nằm ngoài cho rộng. Mỹ le lưỡi:

- Như vậy tính ra là ngủ chung rồi . Cô chủ nhiệm mà biết được thì mời phụ huynh liền. Tao thấy hơi kỳ kỳ.

Hai cô kia đồng ý. Bên ngoài mấy tên con trai đập tay đập chân xuống sàn cười hố hố - Bảo ơi . Phải nhờ ba má mày làm chứng cho sự trong veo trong trắng của tụi mình. Chớ không thôi, nghỉ hè chuyến này về tụi mình sẽ bị ô danh xú tiết. Mấy bà nhớ gài chốt cửa đàng hoàng tử tế đó.

Lộc có ý kiến.

- Rắc ít bột mì trước cửa để lấy dấu tay dấu chân.

Nói thế nhưng trời nóng quá, Huyền để cửa mở toang sau khi quan sát "Tụi nó ngủ hết sạch". Rồi cả ba cô cũng ngủ say sưa đến bảy giờ sáng để tiếc rẻ kêu than "Ôi thôi chẳng được xem mặt trời mọc trên biển".

Nhà Bảo cách biển khá xa . Bãi trước đi bộ hai mươi phút. Bãi sau phải đi mất bốn mươi lăm phút. Bình cởi áo vắt vai, trề môi, xì xì, phê phán:

- Ở đây mà cũng bày đặt bãi trước bãi sau, bắt chước Vũng Tàu .

Chẳng có xe cộ gì hết. Chỉ còn cách sử dụng vốn trời cho là xe ... dép, xe căng hải (nói lái), xe lô ca chân (nhái tiếng Pháp). Ngày đâu tiên đi thăm cồn cát. Bò lê la . Nằm la liệt. Chơi cầu tuột trên dốc cát rồi về. Nóng đến 38 độ trong bóng râm. Huyền nói sau khi soạn đồ tắm. Đúng vậy . Phải tắm. Nhưng nhà Bảo chỉ có một cái giếng, một phòng tắm. Phòng tắm rộng chổ cho hai đứa . Còn giếng thì múc một hồi là cạn. Phải chờ nước từ các lỗ mọc quanh thành giếng rỉ ra, mới đủ chỗ cho cái thùng nằm nghiêng xuống, hớp nước tràn vào . Tất nhiên, cảnh này cứ tái diễn cho đến hôm về. Bên trong í ới hỏi hối thúc. Bên ngoài nóng ruột nhìn mấy cái lỗ rỉ nước như nhà dột nóc.

Ngày kế tiếp nướng bánh bông lan.

Ngày tiếp nữa hấp bánh bao . Nhà cửa dao thớt rộn ràng, như có đám cưới .

Mẹ Bảo cười tủm tỉm, gật gật đầu . Thế là có dịp chọc ghẹo nhau .

Các bạn khéo tay quá hả bác? Bác thích cô nào ? Tụi cháu gả liền.

- Bây giờ mình sẽ đếm một hai, ba . Đứa nào bắt xong cái bánh bao nhăn nheo trên đầu giống ở ngoài tiệm là thắng nhé.

Bởi vậy mấy tên con trai phải thay nhau rửa chén, dọn bàn vì các nàng ngượng. Sợ tỏ ra đảm đang vén khéo sẽ bị hiểu lầm là muốn kiếm điểm với má của bạn Bảo .

Bốn ngày ở nhà Bảo vui ơi là vui . Sáng đi chơi, chiều đi chơi . Cơm ngày hai bữa có má Bảo lo . Ngày nào cũng ăn hải sản. Mực lá xào cà ri sả ớt. Ốc dai chấm nước mắm gừng. Cá đuối chưng tương. Ghẹ luộc chấm muối tiêu chanh. Dưa hấu trắng phếu lạt phèo, hột to bằng móng tay . Bảo còn tiếc là không kiếm được mấy ký ốc gì đó mà phải khều bằng những cái gai mọc trên một loại cây đặc biệt chỉ có ở xứ này, biết bao nhiêu lùm đầy dọc đường vào Suối Tiên. Hình như trời đã sinh nó ra có cặp sẵn như thế. Luộc ốc lên, chỉ việc chạy ra đường là có cả nắm kim để khều thịt ốc. Bảo đảm sạch sẽ, khỏi sợ ăn trúng hiện tượng oxy hóa .

Bảo kết luận. Quê hương tao cái gì cũng đẹp. Không tin, tối nay tụi mình đi dạo trên đường làng dưới ánh trăng vàng. Rồi ra bãi trước ngắm trăng trên biển. Đẹp mê li, rùng rợn. Biết đâu con đường này, ngày xưa Hàn Mặc Tử đã từng tha thẩn mà tiếp thị "Ai mua trăng tôi bán trăng cho".

Huyền vốn được 6,3 tổng kết môn văn, tròn mắt chu môi nhìn Bảo, lộ vẻ xúc động rất thành thật:

- Chắc không?

Bảo đang trên đà cuồn cuộn tình yêu quê hương làng xóm không thắng lại kịp, gật đầu luôn.

- Chắc như cua vậy . Tối nay mình đi kiểm chứng là biết liền.

Mỹ lại lo xa:

- Không biết buổi tối ở đây có an ninh không? Lỡ gặp một đám thanh niên địa phương, lại mất công đánh lộn. Mấy thằng lớp mình, điểm thể dục toàn năm phẩy mấy, sáu phẩy . Toàn loại công tử bột bánh phục linh, chỉ cắn bỏ vô miệng là tan nát.

Bảo lại sôi sục tình làng nghĩa xóm, kể lể thêm mấy gương người tốt việc tốt nữa, Mỹ mới dám đi chen vào giữa đám. Cả bọn dàn hàng ngang trên con đường cát lún ra mé biển. Tiếng cười nói lôi theo tiếng chó sủa bâng quơ . Trời đen như miếng sương sáo khổng lồ. Và sao nhiều vô kể. Chẳng biết đâu là đại hùng tinh, đâu là tiểu hùng tinh. Bình so sánh:

- Sao mọc ở đây nhiều như ruồi đậu ở bàn ăn nhà mày đó Bảo . Thấy mà ớn. Đại lý ruồi, nhận phân phối ruồi trên toàn quốc, giá rẻ không ngờ hoa*.c miễn phí tùy đối tượng.

Chê bai như thế nhưng phải thẳng thắn và công tâm nói rằng quê Bảo quả không hổ thẹn với lời xưng tụng lâu nay . Biển xanh ngằn ngặt. Cồn cát mênh mông. Và trăng vàng như cái bánh bông lan nướng đều lửa trên lửa dưới . Đường quê vắng vẻ, thanh bình, nồng nàn gió biển. Huyền nói rất tự nhiên, thật tình:

- Chỗ này đẹp hén? Ước gì sang năm tụi mình đi nữa .

Quỳnh xỏ xiên:

- Mày có thể đi một mình cũng dược, với một mình thằng Bảo nữa . Đủ hai dứa mình về cùng chung lối đường.

Mấy tiếng cuối Quỳnh uốn giọng nhái theo một bài hát xưa lắc xưa lơ, chẳng đứa nào biết. Nhưng cái nội dung thì rất dễ hiểu . Lại hùa nhau ghép đôi ghép cặp ba đứa Quỳnh, Huyền, Bảo .

Bảo nói lớn giọng:

- Tao xin ba má tao rồi .

Cả đám nhôn nhao hồi hộp:

- Con nào ?

Bảo đáp tỉnh bơ như ... con ruồi nhà nó:

- Tao xin ba má tao cho ngày mai về cùng với tụi mày luôn. Ở Sài Gòn đi học hè. Ở đây không có lớp, đi chơi, hư người đi .

Một tiếng con trai:

- Đồ... đồ đểu . Làm nãy giờ nhiều đứa muốn vỡ tim, tưởng đã mối tình câm từ nay thành ngọng.

Nhiều tiếng nhao nhao . Ai vậy . Ai đó. Nhưng cũng như vô số vì sao trên trời kia, dễ gì phân biệt được. Ngôi sao nào cũng nhấp nháy liên hồi mà không hề phát ra tiếng động. Vậy đó. Tuấn đáp:

- Đi mỏi cẳng vẫn chẳng thấy dấu ấn để lại của Hàn Mặc Tử. Thôi về tụi bây . Nhớ nhà lắm rồi . Từ nhỏ tới giờ, tao chưa bao giờ đi xa nhà lâu như vậy mà không có ba má đi theo .

- Còn Huyền thì lần đầu tiên đi nghỉ hè thú vị cỡ này đó.

Bảo nhìn trời đầy sao rồi lén nhìn Huyền. Đây là lần đầu tiên đến nghỉ hè nhà Bảo, nhưng đừng phải là lần cuối cùng Huyền ơi . Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như nháy mắt bí mật về hùa với Bảo . Đằng trước, Huyền bỗng cười giòn rau ráu như bánh rế mới ra lò.

Tháng 5/1998.
Lưu Thị Lương

divider
Trang Chính | Xem Số Báo Khác | Mục Lục