Huynh Muội Song Hành
divider
Con Jane nhà này mới chỉ sắp lên trung học thôi, nhưng bốn ông anh của nó lại toan tính mọi cách để nó được nổi tiếng ở trong trường. Chúng tuyên bố con Jane nhất định phải là đứa để lại tiếng thơm cho gia đình, chỉ vì nó là đứa út nhà Gilbreth này . Và điều kiện cần và đủ để một đứa con gái được nổi bật, mà theo mấy ông anh nhỏ Jane, thì nhất thiết phải để ý đến lời ăn tiếng nói cũng như việc ăn mặc sao cho hợp thời trang. Lúc bấy giờ Jane trông cao hơn lứa bạn của nó. Nó trổ mã và đẹp hẳn ra, nhưng mắc phải cái tật cứ thả phịch người lúc ngồi, hai đầu gối khẳng khiu cứ giơ xương ra, còn hay mặc hết áo đến giày cũ của bà chị nó, thật chẳng giống vẻ của một quý cô tí nào! Nhưng vì nó đang tuổi biết làm dáng nên bốn ông anh nó: Fred, Dan, Jack với Bob chẳng gặp phải khó khăn nào trong việc thuyết phục nó nghe theo . Với tư cách là sinh viên nên Fred với Dan được cho là có nhiều hiểu biết trong lảnh vực này và được quyền ra ý kiến: "Mấy thứ út mặc xưa lắm rồi", Fred nói "Anh thấy út nên mặc áo chui đầu không tay với váy, vớ ngắn ngắn cỡ mắt cá là hay nhất". "Mẹ ơi, con sẽ không mặc theo kiểu áo con nít nữa đâu", Jane nũng nịu với mẹ nó "Con được trang điểm một chút ở trung học, nha mẹ ?" "Ừ thì con cứ theo mấy ông chuyên gia này đi!" mẹ nó nói, giọng ngờ vực. "Lillian sẽ cho con một cái áo đầm lụa mà nó không mặc nữa, con tính con sẽ may thêm vài cái giống vậy", Jane nói . "Sao út không chịu nghe mấy anh, ăn mặc như vậy quê lắm. Chẳng có nữ sinh thanh lịch nào lại còn mặc thứ đó đến trường nữa đâu", Dan cứng rắn, "Nữ sinh đại học bây giờ mặc như anh Fred mới nói út đó, với lại anh thấy út mà theo mấy anh thì út sẽ là đứa con gái đầu tiên mặc kiểu này trong trường". "Út phải gây chú ý ngay từ đầu thì mới nổi được chứ", Jack tán thành, "Anh thấy mấy thằng con trai lớp trên cứ hay đi vòng cửa trước để nghía mấy nhỏ đẹp đó nha". Chưa hết, con Jane còn được bày là phải nuôi mái tóc vàng của nó dài thêm ra mà không nên để quá xoăn. Nó còn phải sửa lại tướng ngồi, không được trang điểm trừ son môi . Fred săm soi khuôn mặt nhỏ em rồi phán: "Son môi sậm đỏ, màu này hợp cho út, đúng không Dan?" "Đúng đó, nhưng nhạt nhạt thôi". Dan nhận xét. Dan bấy giời tiếp tục giai đoạn hai, đó là chỉ lại tướng ngồi cho nhỏ em nó. Nó nhẹ nhàng bước tới một cái ghế, ểnh hông một vòng, nhón người rồi yểu điệu ngồi xuống, hai đầu gối khép lại rồi khoan thai chỉnh lại váy áo tưởng tượng. Jane cố làm giống vậy nhưng mấy ông anh chẳng vừa ý. Nó cố nữa nhưng cũng chẳng khá hơn lần trước. "Đừng có mà nhảy dựng lên chứ, cứ làm như ai để kim trên ghế vậy", Dan bực bội nói, "Anh biết út chán nhưng bộ út không biết cách ngồi sao cho giống một cô gái hả ?" "Con làm giống mấy ảnh phải không mẹ? Mấy ảnh cũng nhảy dựng lên đó thôi ?" Jane bắt đầu mất kiên nhẫn. Mẹ chúng nảy giờ ngồi trong một góc nhà, chẳng nói chẳng rằng, tiếp tục đọc sách.

"Anh không biết chính xác phải như thế nào", Dan nói như hét "Các anh làm chỉ cho út một ý niệm chung chung vậy thôi . Chúa ơi, hình như con gái không có bản năng tự nhiên về mấy chuyện này thì phải".

"Nếu mà biết thì đây là lần đầu tiên em nghe đó ", Jane bực bội nói, "Em sẽ không thèm nghe nữa nếu mấy anh cứ tiếp tục la hét em".

Nhỏ Jane dùng dằng bỏ qua phòng khác, lấy tờ báo, ngồi bên mẹ nó, bực tức sửa lại cái váy .

"Đó đó út", Fred la lên mừng rỡ, "làm vậy đó ".

"Chỉ vậy thôi sao ?", Jane dịu lại, "em phát mệt với mấy anh".

"Ý mấy anh là vậy đó, cái tư thế út vừa làm khi sửa lại váy", Fred nói .

"Em có làm gì đâu chứ, ngoại trừ việc này", Jane nói rồi làm lại động tác khi nãy .

"Chính xác lắm!", Dan nhiệt tình.

"Chỉ có vậy mà mấy anh không nói sớm. Ai mà chẳng biết làm vậy". Có cái gì đó làm nó thấy vui trở lại, và tiếp tục công cuộc làm đẹp của mình.

Lần ra mắt của Jane là một thành công mỹ mãn. Jack và Bob loan báo cho nó biết điều này bởi vì ngoài nhỏ Jane em chúng ra, chỉ vài đứa lớp trên mới mặc như vậy, điều này chứng tỏ chẳ'g sớm thì muộn kiểu này sẽ được lăng-xê .

Fred và Dan đi học trở lại nên buộc phải nhường lại quyền làm quân sư cho Jack với Bob. Chúng khuyên con Jane nên hòa nhã với tất cả mọi người, cả những đám chẳng giống ai và cả thầy cô giáo . Nó phải thuộc tên đám bạn cùng lớp nó, phải xưng tên khi đi qua đại sảnh nói chuyện với chúng. Nó phải là học sinh giỏi nhưng tuyệt dối không được học "gạo". Còn nữa, nó phải giữ tay chân, mặt mũi lúc nào cũng phải sạch sẽ, thậm chí phải rửa mặt sạch sau mỗi buổi học là đằng khác.

Lắm lúc Jane thấy để có cái danh thì rắc rối thật, nhất là hai ông anh này cứ bắt nó phải giữ eo, tránh ăn các thứ ngọt. Nhưng nó thấy mấy ông anh nó cũng có lý lắm trong việc chọn cho nó trang phục, vì vậy chẳng lý do gì mà nó không tiếp tục theo mấy ông quân sư này .

Tối tối cuối tuần nó lại có những cuộc hẹn hò đi xem phim. Mẹ nó không tán thành chuyện này cho lắm nhưng Jack với Bob thì thích thú ra mặt. Dù vậy nhưng hai ông anh này cũng không muốn nhỏ em chúng mang tiếng xấu là gái này gái nọ nên chúng luôn định cả giờ giấc đi về của nhỏ em và lên lịch cả cuộc hẹn. Khi cuộc hẹn được sắp đặt từ phía các ông anh Jane và việc ra về có sự đưa đón thì chẳng có gì phải bận tâm lo lắng.

"Đến cả Lọ Lem mà còn ở đến khuya mà mẹ", Jane nhõng nhẽo với mẹ nó, "Vả lại anh Jack với Bob hứa đón con lúc 10 giờ 30 mà mẹ".

"Lúc cha các con còn sống", mẹ chúng nói, "ổng chẳng bao giờ cho phép con Jane ra khỏi nhà lúc trời tối, trừ khi ổng đi theo nó. Con đó Jane, con thật may mắn khi có mấy ông anh phóng khoáng như vậy".

Bữa khiêu vũ đầu tiên của niên học này chỉ dành riêng cho các lớp 11 và 12, và sẽ kéo dài suốt kỳ lễ Tạ Ơn. Việc một đứa con gái lớp 10 được quyền tham dự là ngoại lệ - thú thật chẳng có bà chị nào trong nhà này lại từng được mời như vậy cho đến khi họ lên 11 hay 12. Lời mời này chính là kết quả từ cái danh mà Jane có được. Một anh 11 và hai anh 12 đã mời nó nhưng mấy ông anh biểu nó chỉ nhận lời anh 11 thôi vì anh này mời nó trước. Tai vách mạch rừng, mấy ông anh của Jane bảo vậy, nếu khước từ người đến trước.

Kỳ lễ này Fred và Dan lại về nhà, chúng quyết định cùng hai đứa em là Jack với Bob đi dự tiệc mà không dẫn bồ theo, và để chắc chắn cho nhỏ em chúng có thật nhiều bạn nhảy chúng còn liệt kê một danh sách mỗi đứa rủ thêm 4 đến 5 thằng bạn, mà thằng nào cũng rất sẵn lòng, thậm chí rất nhiệt tình.

Tức thì Jane lại trội nhất ở bữa tiệc nhảy hôm đó. Thậm chí cũng chẳng cần đến mấy người bạn mà mấy ông anh đem theo, Jane có cả khối người mời nhảy . Nhưng rồi thì khi tiệc sắp tàn, Dan kéo Jane khỏi đám bạn nhảy của nó thì thấy nhỏ em nó nước mắt lưng tròng.

"Hắn hôn em", Jane sụt sịt khóc. "Em tát hắn một bạt tay nhưng hắn cứ nhe răng cười rồi hôn cái nữa".

Dan xô hai thằng đang đến mời Jane nhảy .

"Đi chỗ khác", Dan như gầm lên. "Nó không nhảy với tụi bây".

"Không phải họ", Jane nói nhỏ khi thấy hai người này muốn gây sự lại .

"Anh không cần biết", Dan tiếp, "Út sẽ không nhảy với ai nữa trừ khi mấy anh dạy thêm vài thứ nữa".

Dan ra hiệu cho Fred, Jack và Bob lại rồi dẫn Jane theo ra ngoài hiên nhà.

"Thằng nào đã hôn út? Chỉ cho anh đi, anh sẽ dạy cho nó một bài học". Dan hỏi .

"Một anh tên Ned Morris, ảnh lớp 12", Jane méc anh nó, "anh cho hắn biết tay nhe anh Dan".

Fred, Jack và Bob lúc này đã ra tới, Dan thuật lại chuyện đã xảy ra .

"Nó lớp em", Jack cho biết, "để nó cho em, em sẽ cho nó một trận".

Dan và Bob đồng ý nhưng Fred chận lại:

"Mấy anh em mình vất cả mùa hè bày cho con út có được như ngày hôm nay, bây giờ đùng một cái phá hỏng hết sao chứ ". Fred tiếp "sẽ chẳng còn ai dám mời nó nếu biết kết thúc sẽ đánh nhau với mấy ông anh của nó".

"Lỗi anh em mình", Bob ngẫm nghĩ "anh em mình bày nó thu hút đối tượng nhưng lại không chỉ nó cách kiểm soát cái có thể xảy ra".

"Em biết tát hắn đó chứ", Jane xen vào "em cứ nghĩ hắn sẽ thôi".

"Đó là điều tệ nhất mà út đã làm", Fred nói, lắc lắc cái đầu "hoàn toàn là lỗi mấy anh, mấy anh sẽ canh chừng cho út đến hết tiệc, nhớ là đừng để ai dẫn ra khỏi sàn nhảy nghe chưa ?"

Mẹ chúng nó đang ngủ khi chúng về đến nhà, nhưng bà thức dậy để giúp chúng lấy thức ăn. Bấy giờ nhỏ Jane đã hết mít ướt như lúc nãy, nó hồ hởi kể lại nó đã là cô gái nổi nhất bữa tiệc như thế nào .

"Con may mắn lắm mới có mấy anh chỉ dạy đủ điều", me chúng nhìn mấy đứa con trai hãnh diện nói tiếp "các con nhớ phải chăm chút cho em các con nghe chưa ?"

"Mẹ đúng đó ! " Jane sôi nổi "mẹ biết không tối nay mấy anh còn dạy con hôn nữa đó".

"Tốt lắm" mẹ chúng tiếp "không phải đứa con gái nào ..." rồi thì như chợt nhận ra điều bà vừa nghe thấy "mấy anh còn dạy con cái gì?" bà la lớn.

"Hôn mẹ ơi", Jane nói tự nhiên.

Mẹ chúng nói giọng cứng rắn: "Mẹ chẳng phải là người thủ cựu, mẹ sẽ không nói gì nếu mấy con chỉ cho em nó siết tay nhẹ bạn nhảy của nó một chút hay đại loại là như vậy, nhưng mẹ không cho phép đứa nào bày trò học hôn hít. Mẹ cấm tiệt chuyện này!"

Thế là phải mất một lúc để giải thích cho mẹ chúng hiểu la chúng chỉ muốn dạy cho Jane cách né những cái hôn mà thôi . Và sau khi hiểu rõ, mẹ chúng quyết định chuyện này cần phải chỉ dẫn đúng cách.

Mẹ chúng rót một ly sữa, cắt một chiếc bánh táo để mấy mẹ con cùng ăn, còn Fred thì làm cho bà một chiếc bánh kẹp thịt. Sau cùng bà nói: "Nào bắt đầu bài học".

Mấy ông anh bắt đầu hỏi Jane, nào là nó bị hôn như thế nào, ở đâu .

"Lúc em với ảnh đang nhảy, ảnh đột nhiên hỏi em có muốn ra ngoài hiên ngắm trăng không", Jane kể lại, "em nắm tay ảnh, siết nhẹ nhẹ, giống như mấy anh chỉ cho em vậy đó, rồi em nói với ảnh là em sẵn lòng".

"Ngốc ơi là ngốc, dĩ nhiên là nó sẽ hôn ngay sau đó!" Dan rầu rĩ nói .

"Mấy anh dạy vậy mà", Jane bực tức nói, "Sao lại đổ thừa cho em chứ. Chẳng phải mấy anh nói em nên làm cho bọn họ thấy mến em hay sao . Em làm sao biết anh ta thật tình đâu có muốn ra ngắm trăng".

"Jane nó nói đúng đó các con", mẹ chúng lên tiếng, "đó chẳng phải lỗi em nó". Lúc này bốn ông anh nhỏ Jane bắt đầu giải thích và khuyên rằng từ đây về sau nó nên tránh trường hợp để cho chiếc xe đỗ lại những nơi như mái hiên, rằng nên đề phòng những câu chuyện trời trăng mây gió hoặc khi đi hóng mát. Chúng cũng chỉ cho nhỏ Jane cách ngồi xích ra xa trong xe khi bạn trai nó chở về, nào là cách nghiêng người về trước, nào là xoay người ra sau để lưng quay về hướng cửa xe nếu như thằng bạn trai có ý choàng tay ôm nó".

"Nếu thằng bạn út cứ đòi hôn nữa thì", Jack tiếp, "tốt nhất cứ tỏ ra lạnh nhạt, chán nản gì đó, làm cho hắn thấy út không thích hắn và út thấy chán hắn".

Cách đó là cách hay nhất để trị những thằng có ý đồ", Bob thêm vào, "còn không út chùi hết son cho anh, để cho hắn thấy hắn chẳng làm Út thích thú nữa".

"Đừng có tát hắn, vì như vậy hắng cũn không biết được rằng út có thật tình không muốn hắn hôn hay chỉ muốn ghẹo hắn", Fred tiếp.

"Coi mấy ông tướng kìa", mẹ chúng lên tiếng sau một lúc lắng nghe, "sao mà rành mấy chuyện đó vậy hả ? Học đâu ra mấy thứ đó? "

"Có gì đâu mà mẹ", Fred toét miệng cười, "cha truyền con nối vậy thôi mà".

Nguyễn Phúc Minh Tâm dịch từ truyện ngắn của Frank B.Gilbreth Jr. và Ernestine Gibreth Carey

divider
Trang Chính | Xem Số Báo Khác | Mục Lục