thoiaotrang.com
thoiaotrang.com

- Linh Tinh - -
 » Trang Chính
 » Lịch Việt Nam
 » Cờ CARO

- Thơ Văn - -
 » Trang Thơ
 » Truyện Dài
 » Truyện Ngắn
 » Truyện Cười
 » Truyện Tranh
 » Báo Áo Trắng
 » Báo Mực Tím


Truyen Ngan


Chẳng Bao Giờ Em Hết Yêu Anh

Tác giả: Phạm Hương Mai


Mãi bây giờ, khi đã quen với những đêm dài thao thức, dòng nước mắt ân hận bao lần âm thầm để làm ướt gối đêm khuya, em vẫn chưa thể tin rằng em đã mất anh - người lính ngày xưa nâng niu những trang thư em viết. Những trang thư giấu kín tâm tư của anh ngày nào, giờ càng làm cho hồn em thổn thức, nhớ nhung...

Em đã có một người bạn thật hiểu em - dù anh và em chỉ gặp nhau trên những cánh thư, còn con người bằng xương bằng thịt thì mình chưa một lần gặp gỡ. Cả anh, cả em đều đến với nhau bằng sự thánh thiện cao quý của tâm hồn, một người lính trẻ lãng mạn và một cô học trò bướng bỉnh mà đa cảm. Ngày đó, khi viết thư cho anh, em hay kể về những kỷ niệm tuổi ấu thơ và hay vẽ bằng lời những gì của quê hương - mà em cho là đẹp.

Anh đã từng nói rằng sẽ có ngày anh sẽ về quê em, cùng em ngắm dòng sông Mã lững lờ trôi, sóng bước với em dọc bờ con kênh đào và phóng tầm mắt ra xa nhìn cò trắng theo đôi đáp xuống đồng mỗi buổi hoàng hôn, anh sẽ lội khắp hồ sen, hái tặng em một bông hoa mà em mê nhất... Em không nghĩ rằng đó là những lời chót lưỡi đầu môi . Em tin lòng anh chân thật khi cảm nhận được tình cảm của anh nén trong từng câu, chữ.

Em chỉ còn thiếu lời tỏ tình nhẹ như gió thoảng của anh, em sốt ruột đón chờ lời thiêng liêng nhưng trong mỗi lá thư, em không dám nói hết lòng mình. Em cản ngăn điều anh định nói, chỉ vì: em muốn kéo dài cái hạnh phúc đang chờ đợi, bởi em sợ tình yêu dễ đến sẽ mong manh.

Chẳng biết anh nghĩ gì khi em im lặng không hồi âm những lá thư của anh, em nhất định không cho anh địa chỉ mới khi từ giã mái trường trung học. Em phải day dứt nhiều, băn khoăn nhiều khi quyết định lãng quên anh tuy biết rằng em sẽ khó nguôi quên, vẫn biết rằng khó tìm lại được cho mình một tâm hồn đồng cảm và chắc chắn rồi em sẽ ân hận. Nhưng tất cả, tất cả phải tạm gác lại để thực hiện con đường mà gia đình em vạch sẵn: em phải vào đại học. Em im lặng một cách đau khổ sau mỗi lần đọc thư, thầm an ủi: rồi có một ngày nào đó anh về, em sẽ tạ lỗi nhiều . Rồi em bặt tin anh khi năm học kết thúc, em lặng lẽ xót xa .

Giờ đây, có những ngày nơi giảng đường đại học vắng ngắt, em lặng thầm gặm nhấm nỗi cô đơn. Thư của những người lính khác không khơi dậy được trong em niềm xúc động. Ngày, em vui đùa cùng bạn bốn phương nhưng đêm về nước mắt đẫm bờ mi . Em lần giở lại trang thư ngày xưa, chưa đọc lại, chỉ khép mi mắt thôi, những lời anh viết đã ngân dài trong lòng. Có một bức thư, anh đã dùng tiếng "Người thương ơi!" để gọi em... Niềm xúc động, sức chịu đựng vỡ òa ...

Ơi người bạn đã lấy đi ở tâm hồn em sự hồn nhiên vô tư, giờ anh ở nơi nào ? Sao không một lần nữa đến cùng em để xua đi trong lòng em sự giá băng? Em yêu anh! Vâng - lời nói ấy giờ đây đã muộn màng nhưng em tin ở một nơi nào đó anh vẫn chưa nguôi quên kỷ niệm, bởi em tin "anh không phải là người dễ thay đổi" đúng không anh?

Cơn gió chiều nay vô tình khơi nỗi buồn đưa kỷ niệm xưa tìm về. Bất giác trong tâm hồn em chợt vang lên những lời thơ anh viết tặng em:

Có lẽ nào chỉ một mình em nhớ
Anh cũng nhớ cồn cào da diết
Tuy không nói hẳn rằng em cũng biết
Chẳng bao giờ anh lại muốn xa em.


Và em, em cũng chẳng bao giờ muốn vậy . Không hiểu sao giữa cuộc sống chật vật đời thường, em vẫn không mất niềm hy vọng, thậm chí là niềm tin: Anh sẽ về bên em! Còn em, em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh!

Phạm Hương Mai
(ĐHSP Hà Nội I)



Đọc: 17763
Ngày đăng: 05-07-2010
Người đăng: CaNaXiMuoi
<< Trở lại <<


Copyrights © 1997-2015 http://www.thoiaotrang.com